Thứ Năm, 13 tháng 10, 2016

Vô ngã

  Thực hiện vô ngã là một việc cực kỳ khó khăn. 

Không phải là cắm cúi đọc kinh ,niệm chú cho đến mòn mõi mới đi vào trạng thái vô ngã. Không phải kinh hành đến chóng mặt hoa mắt mới vào trạng thái vô ngã . Khi các thức trong thiền khởi lên ,và chúng ta dùng thức nầy để áp thức nọ là không thể vào trạng thái vô ngã. Cũng không phải thực hành thiền định sâu mầu mà đạt đến vô ngã.

Vô ngã là một thức trong cái gọi là tâm vì không có gì  là tâm. Các thức ấy nhiều như sóng biển lăn tăn trên mặt biển ; biển chứa đựng các lượn sóng ấy trong gương mặt của mình ; nhưng sự chứa đựng ấy chỉ gọi là sóng ,là biển ,không có cái tâm trong đó.
Như vậy ,các thức mà mình cảm nhận được chỉ gọi là thức : không gọi tâm ta đang vui mừng hay bối rối. 

Vô ngã là một thức phát sinh ánh sáng trí tuệ. Tất cả tạo tác từ thức mà sinh ,và từ thức mà diệt. Thức không phải tâm ,tâm thật sự không có. Vô ngã thức là hành thức cao diệu nhất trong các thức. Trong vô ngã thức chứa đựng tất cả như lai ,các phật ,các cõi , bao gồm tất cả chúng sinh ,bao gồm các tạng pháp của phật đà ,hoàn chỉnh một con người tốt đẹp trong xã hội ngày nay.

Nó bao gồm thiên nhản nhỉ thông ,tha tâm và thần túc thông vô hình và hữu hình. Nó không xa ,không gần ,diệu dụng như ý . Vô ngã thức là cái nôi của các thần chú cao viển nhất , một an tịnh tuyệt vời , một trí huệ sâu rộng..thừa bước qua sinh tử luân hồi.

Trong thức ấy , các pháp hành của tất cả đạo tràng thế gian hay các cõi khác như một đoạn phim rõ ràng trước mắt. Nó đi xuyên qua mọi ý nghĩ con người với bản chất thiện. Và trong vô ngã thức ,chúng ta đang sống ở cõi ta bà nầy là thế giới của thiên đường.

Về căn bản ,vô ngã từ tứ đế ,thập nhị duyên ,lục độ mà thành tựu. Như một đòn gánh ,thập nhị duyên gánh tứ đế và lục độ 2 đầu. Vô ngã thức không gánh chi hết ,chỉ quan sát. Vô ngã thức như hải triều , biến động không ngừng ,và phật đà nghìn mắt nghìn tay luôn ở trong đó.

Phổ của thức bao quát vũ trụ . 

Trong vô ngã thức , người thâm nhập không phải cần xây dựng đạo tràng , không thiền định , không giới hạn chay mặn , không giới luật phải hành trì  : họ đạt đến chân thiện mỹ ngay trong đời nầy ,và ; tự biết mình sẽ thành phật.

Tự họ đạt phật tri kiến . 

Những tạo tác kiếp trước thì kiếp nầy mình nhận. Những tạo tác ngay trong hiện tại thì trong kiếp sau ta sẽ nhận. Vô ngã thức phát sinh từ thập nhị nhân duyên . Trong thức chỉ thấy nhàm chán cho nhân sinh tạo nghiệp không lành. Và thức quản lý thân ,các thức khác trong con người của mình theo việc lành. Dần lâu , vô ngã thức là không hai với mọi pháp hành thiện ác . 

Dần lâu ,vô ngã thức xem xét việc làm chính bản thân ,tự quyết định số phận của mình. Và khi thâm nhập vô ngã ,người ấy chính là như lai ,vì sao ?

Làm tất cả mọi việc lành khi có thể, nhìn vào chợ đông ,các hoạt động nhân sinh quanh mình bằng vào sự quan sát : người ấy rút ra kinh nghiệm . Các thức hoạt động một cách tuỳ tiện ,gây cho bao phiền hà. Và vô ngã thức cũng phải TUỲ DUYÊN





Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

Tương thông


   Không huệ căn thì không có huệ trí ,hay gọi là trí huệ. Huệ căn bắt nguồn từ tĩnh lặng nội tại và quan sát ,suy ngẩm .

Trước ánh sáng chiếu thẳng, sau lưng chúng ta có cái bóng.  Bóng và hình không hai,pháp  bất nhị
Tâm của chúng ta với tâm vạn vật không sai khác ,vũ trụ tâm cũng thế.
Tâm chúng ta không gọi là tâm ,nó là tàng thức. Dung chứa nghìn muôn thức trong chúng ta gọi là tâm. Thức thức sai biệt,nhân quả báo ứng trùng trùng. Nhân sinh dễ bị rơi ,vạn vật tùy một định mà thành người.

Tâm của chúng ta không gọi là tâm ,nó là tàng thức ,chứa vô số hiểu biết,và không có thức nào ,hoặc các thức lấp đầy tâm. Các thức ấy vô hình,điều khiển cái thân,lục căn,hành vi ,tội phước.

Các thức theo quán tính không tội phước ,thức là không tội phước,dầu nó làm ra tội và dầu nó làm ra phước THỨC TỨC DUYÊN NGHIỆP - DUYÊN NGHIỆP TỨC THỨC 
Sinh ra cái ác,trừng trị cái ác .Sinh ra cái thiện ,lộc cho cái thiện. TÀNG THỨC DIỆU QUANG.

Tàng thức chính như lai. Không đến ,không đi,không trụ vào một chỗ nào ,cảnh giới nào .Vô hình vô tác,diệu tác. Bản thân chúng ta là như lai.

Vì không dám nhận mình là như lai,chúng sinh luôn khổ nạn.Vì không dám nhận mình là bồ tát,chúng sinh vô vàn tai ương.Các bồ tát nương theo thức mà hành thiện ,các như lai chỉ duy một thức quan sát,hiểu rõ luân hồi quả báo của chúng sinh.Phát sinh ra kinh ,các thần chú.

 Khi rời bỏ thân xác,tàng thức hòa nhập vào gió núi mây ngàn.
Khi nhận rõ mình là bồ tát tại thế,các gió ngàn lướt qua ,tâm trí nghìn xưa sống lại trong ý thức,trí thức. Người ấy hiểu mình phải làm gì trong kiếp sống của mình. Cứ thế ,tàng thức như gió ngàn,hết người nầy đến người khác. Tàng thức bao phủ tam giới : dục ,sắc ,vô sắc

Tàng thức có thiện có ác. NHƯNG TÀNG THỨC LÀ QUÁN TÍNH KHÔNG THIỆN ÁC ,CHỈ LÀ QUÁN TÍNH. 

 Tương thông là củng cố cho mình một tần số thích nghi ,bắt được những âm vọng ,những tần số trùng hợp,có lợi ,có hại là do thức định tội. TƯƠNG THÔNG LÀ LUI TRỞ VỀ QUÁ KHỨ HÀNG VẠN NĂM. Cỗ máy của tàng thức của chúng ta.

Tương thông như người trên chiếc thuyền nhỏ ngoài biển khơi , xoáy nước kinh hồn.Có lợi và có hại khi thực hành tương thông

 Bài viết chỉ là kiến thức giả tưởng. Tôi không chịu trách nhiệm khi các bạn thực hành. Chỉ là đọc cho qua thời gian rảnh rổi.





Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

Tàng thức diệu quang



Khi một người luôn có tâm ý lành ,từng học và hiểu lẽ thiện ác báo ứng, họ có tàng thức diệu quang mà chưa hay biết.

Trong  "tĩnh lặng nội tại thức " , họ thấy họ một mình ngồi bình thường trên ghế hay dưới đất. Thấy mình ngồi kiết già hay bán già. Giửa chốn đông người hay am cốc tĩnh mịch. Giửa rừng sâu hay ghềnh đá biển cheo leo. Dưới đáy biển hay ngai vàng lộng lẫy của sắc giới .Di chuyển giửa hư không hay thâm nhập vào địa ngục. 

Thức : vô số thức , vô biên thức. Họ dùng từ bi thức quan sát chung quanh ,bốn phương,thượng hạ các cõi giới. Khi tích tụ từ bi thức đến độ mạnh mẽ như một luồng trốt trong  thức  " tĩnh lặng nội tại " họ tự nói.

Từ sự từ bi của ta. Mạnh mẽ. Khiến cho những nơi ta đi qua, mọi vật được có lòng từ bi. Phải vậy.

Lời nói phát xuất từ nhân đạo , có uy lực như thần chú của một vị phật.

Nhất hành thức song hành pháp giới. Người ấy đi vào pháp giới với câu thần chú trên. Và tự họ nói,không phải tụng niệm các thần chú của ai khác.

Du hí thức khi họ ở đâu tâm từ bi cũng sáng rực. Cuốn hút vi tế pháp hiểu biết tận tường.
Ánh sáng đó chỉ có cõi sắc giới nhìn thấy. Riêng các thức của người đó thật sự hoàn hảo và không lay động

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2016

Tĩnh lặng nội tại


 Cũng như quá mệt mõi trong lữ hành,chúng ta cần đôi lúc một mình yên lặng nghỉ ngơi.Cũng như quá căng thẳng ,bất ngờ một việc gì đó quá rối bời ,chúng ta cần một chút yên lặng ,cô đơn để các thức lặng yên.
Và thiền định phát xuất từ thức nầy.

Khởi đầu . Khởi đầu thái tử Sỉ đạt ta chỉ quan sát cảnh tang thương của cái khổ về sanh lão bệnh tử. Nhìn vẽ hào quang diễm lệ cung nữ,và sự nhơ nhớp khi cuộc tiệc tàn của vũ nữ mệt mõi ngủ say. Lúc ấy xuất phát : sự vô thường là đây,cái khổ từ đây,là nguyên nhân các khổ sầu,và thái tử muốn tìm nguyên nhân nào dứt được sự khổ nầy.

Xuất phát các việc trên :quan sát,hiểu biết ; gọi là nhãn thức,và nhãn thức chung cùng tâm. Tâm thức,bao gồm các thức của muôn loài.  Cần nhớ rằng : tâm chỉ gọi là tâm,vì không bao giờ có tâm mà chỉ có thức. 

Thức làm kẻ sơ sinh biết khóc khi khó chịu. Thức làm trẻ em tìm tòi hiểu biết. Thức là cơ sở sự tồn sinh muôn loài,và nó tự huỷ diệt muôn loài. Dầu tĩnh lặng thiền đến vô thức thì, vẫn còn vô số thức vi diệu mà hành giả không thể không lường. Tóm lại thức là nghiệp,như sóng biển không thể suy lường.

Tĩnh lặng nội tại là việc khó làm nhất. Ngồi yên mà sóng dâng cao. Tĩnh tu mà gió thốc vào tâm ta.Thường tâm thường niệm di đà. Chừng vô tri thức làm ma đạo chùa.

Người muốn tĩnh lặng nội tại cần xem thiền luận,các kinh,không hiểu thì đến chùa học hỏi nhưng đừng dự thuyết pháp. Quyết tu học thì đến chùa nghèo nhất,thâm sơn vắng vẻ,tôn kính kinh sách là tôn sư,tôn kính thầy trụ trì,nhưng đừng hao tốn các tín chủ mà gọi xây chùa cao loè loẹt. Phải trồng rau,làm lúa tự nuôi sống,không nhận gia đình chu cấp.

Đó là 1 trong tự tĩnh lặng. Khi sự tĩnh lặng ngấm dần, cho là tại gia , bằng ánh mắt thờ thẩn,người ấy tự thấy cõi đời là vô thường. Khi nhận thấy cõi đời là vô thường thì thức nhận biết linh hoạt. 

 Tri thức là gì ? Bố thí - trì giới - nhẫn nhục - tinh tấn - thiền định -  trí huệ. Trí huệ không là thức sao ? 
Thức nầy ở chỗ từ bi. Pháp giải thoát cho muôn loài.

Khác:

Khi thức thông suốt. Giải toả các kiết sử . Người ấy đi lại trong đời một cách tĩnh lặng. Sự quán sát sâu xa,nhận rõ nghiệp quả báo ứng. Thức sâu xa, các âm thanh,hình tướng muôn loài không qua thức. Các thức khác như vị nếm,chạm,mùi hương,ý nghĩ ,các cãm xúc trở thành không .

Thân và tâm người ấy thong dong. Biết phải trả nợ đời thế nào. Biết phải đi về đâu .Biết kết thúc của mình đúng thời. Biết lai sinh là gì. Và tự biết phật pháp là gì

Thức và tâm cùng tồn tại và không gì huỷ diệt.

Thức nội tại và thức bên ngoài tương thông. Thức thức tương thông. Thức tương thông thành nhất thức. Thức theo hành mà phát huy. Pháp là nhất thức. Nhất hành theo pháp gọi là : Nhất hành tam muội. 

Tự trong tam muội nầy,các hành giả thấy sự tĩnh lặng nội tâm quý giá thế nào. Không suông kinh văn,nhưng nhạo thuyết kinh văn ,các nghĩa thú vi diệu. Giải thích nghĩa thú kinh văn.

Tự trong a lại da thức,người ấy thuyết kinh trong thâm sơn không người. Không trống kèn,hương khói.

Thuyết kinh không âm thanh,vắng vẻ ,tĩnh mịch. Không có người nghe thuyết.

Thuyết không người nghe thuyết,không âm thanh,không hương khói lễ lạy.

Sự tĩnh lặng nội tại có phước như báo như thế




Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016

Song hành là nhất hành thức


 Pháp giới là pháp có trong và ngoài vạn hữu.Chúng có tự tính và không tự tính. Nguyên nhân sinh,nguyên nhân diệt,sinh diệt tiếp nối không ngừng nghĩ. 

Pháp giới là vô biên,trên dưới,tám phương không chỗ cùng tận,và không ra khỏi tự tính. Tự tính vô hình hay hữu hình,có tình hay không tình,có tưởng hoặc không tưởng đều không tự gii thoát. Sự giải thoát do chúng sinh có tình tưởng mà hoàn thành.

Pháp giới là vô biên thức,song hành cùng pháp giới là NHẤT HÀNH TAM MUỘI THỨC.

Đạt tam muội nầy cho 3 chữ ; NHẬP ,TRỤ ,THỨC. 
Nhập vào kinh văn,trụ vào quán tính tăng và các lời giải,và nhanh xa lìa để nhập THỨC.

Phải thuộc,tứ đế ,thập nhị duyên, bồ tát đạo các kinh văn khác như pháp hoa và kim cang kinh. Rộng mở kiến thức nhiều kinh văn,hành trì,và phải tuân thủ pháp luật.Không nên xem thường lệnh vua. Phải hiểu sự tự tại của mình,ăn uống đều do nhà nước ban cho.

Nhất hành tam muội thực hành tại gia,không phụ thuộc vào nhà chùa,và không có minh sư nào dạy bảo vì pháp là thầy của tất cả minh sư

Không có công án nào được cho là đề mục bất di dịch,không có hướng dẫn hay quy luật phải làm sao để thiền định. Không bị trị tội về thiền bảng,không có khen ngợi,không có trí cao viễn vì tự nó sẵn có,không thiên đường và địa ngục mà mình nơm nớp bị hù dọa. Tất cả thiên đường ,địa ngục chỉ là ÁC TƯỚNG ĐỊA NGỤC TÂM. Nó tồn tại và không tồn tại theo pháp vô nhị.

Tất cả các pháp chỉ là quán tính,là tính ở trong tâm.Tâm là không CHỈ GỌI LÀ TÂM.
Vậy ra,vạn hữu hoạt động,tạo tác,tội phước đều do tính chứ không là tâm.và trong vô lượng tính ,có tính xem xét kết tội,có tính khen ngợi. và tính nầy bị tính kia khen ngợi hay kết tội.

Khi lìa xa những gì gọi là tình : khi xem đến đây với lòng chỉ có thức,bạn là như lai rồi. Trong VÔ THƯỢNG CHÍNH ĐẲNG CHÍNH GIÁC : CHỈ CÓ THỨC. Vô ưu thức phân biệt rạch ròi mọi thiện ác,biết rõ nhưng dè dặt vì thân trung ấm có thể chuyển hóa cảnh giới thiên đường hay địa ngục,chỉ biết cầu phúc lành bằng chú đại bi. 

Vì tính đối kháng tính,luận đối kháng luận,sự mê mờ nhân quả (bách trượng văn ),chúng ta không vững ý khi vào lúc lâm chung,và mong chi vào thánh địa hoa sen trong tâm thức mơ cầu.

Như một người giàu có. Người ấy bố thí rất nhiều của cải cho chùa,bố thí như Tu bồ đề thánh giả nhưng . Khi đến lúc lâm chung,người ấy nhớ là có lần tiện tay hái một quả ngon trên cây của người khác mà không xin phép. Thức ấy bị tính kết luận là có tội. Và với tội ấy,người ấy trở lại trần gian với chủ vườn để trả quả. Chủ vườn đã qua đời,và không biết bao nhiêu thời gian. Khi người chủ vườn thác sinh và làm một việc gì đó, cho là vài trăm năm,người mang tội lỗi phải thác sinh và trả nợ cho việc làm của mình.

Khi hết tội lỗi do tính kết tội,người ấy VÔ ƯU

Trong vô ưu,người ấy nhớ lại tiền kiếp đã tạo bao nhiêu phước đức cho nhà phật. Tính tính toán cho biết đã hao tốn cho chùa chiền tháp miếu,bao gạo tiền ,chăn màn : phát sinh hoan hỷ.
Từ hoan hỷ ấy,người ấy thác sinh vào trưởng giả,hưởng hết thọ kiếp cho sự bố thí của mình.
Đó là thức ghi nhớ,và cũng là thuyết luân hồi quả báo không sai.

Pháp giới hiển hiện trong đời sống hàng ngày :là tính của mỗi người và hành vi ,tri thức của từng người. Nếu biệt lập ,không hiểu kinh văn,không tri thức tìm hiểu sâu rộng nhưng cách ly những suy nghĩ không chính chắn : thầy nói vậy,thì làm sao có tri thức giải thoát.  

Từ sự quan sát các tính của mọi người trong xã hội,cái gọi là chân thiện mỹ,cái gọi là phải hành trì thế nào,cái mà thời gian phải làm như thế nào là huyễn mộng vì : phật pháp chỉ là từ bi,sự giải thoát,sự tự do,sự tự tại và tự giải thoát không nương nhờ khuôn mẫu nào phát sinh vượt chính truyền 

Sự quan sát được gọi là song hành. Đi trên một con đường gọi là nhất hành: gọi là nhất hành tam muội dễ hiểu.

Nhất hành thức là nhất hành,tam muội chỉ vào sự kiên cố,thức là sự hiểu biết rạch ròi.

Đi sâu vào thức nầy,người ấy biết tâm kinh và đại chú là gì. Và nhớ là toàn bộ 3 quyển THIỀN LUẬN chỉ sử dụng tâm kinh.

Thiên đường và địa ngục cũng trong ta,nhưng tạo tác thiện ác là không tránh khỏi. 





Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

Như lai


 Như lai là một dạng không hòa nhập,tách rời mọi việc thiện ác. Vô thiện ,bất ác,không chỗ ở ,không chỗ đi,vì vậy gọi là như lai.

Vô thiện  bất ác,chỉ gọi là tâm chứ không phải tâm. Chỉ gọi là như lai chứ không phải như lai.

 Vì là như lai,không khiến cho sinh lòng hoan hỷ khi bố thí. Vì là như lai,không khiến cho đau sầu hay giận uất khi gặp cảnh ngộ tang thương.

 Trí tuệ cao viễn nhất,từ  " nguyên tâm " . Nếu nhìn vào trời đêm,không thể đếm hết sao ; cứ bao nhiêu sao là bấy nhiêu tính khí ,ý niệm con người. Nhìn vào trời đêm ,biết có nhiều sao,lòng biết mà không khởi ra một ý nào thì đó là như lai tạng.Nguyên tâm chứa bấy nhiêu ấy tính khí,ý niệm,và bao trọn cả như lai tạng thức.

Vì là như lai (chỉ là gọi ) ,người ấy hiểu có sinh diệt,có quả báo,có luân hồi,có thiên đường và địa ngục. Vì là như lai,người ấy hiểu : không có thiên đường,không có địa ngục,tất cả do mình : ý sinh cảnh và thân

Lìa xa nghiệp dữ.Họ tuân thủ phép nước để yên ổn sinh sống là điều thứ nhất cần ghi nhớ.Không dùng sự hiểu của mình ,chê nhạo ai,vui chịu khó khăn,tùy thu nhập mà sống,không tranh cãi,xử sự công bình,thiệt thòi chút ít cũng không sao.

Vì không cạnh tranh,họ không có đối thủ cạnh tranh.Vì lòng không ác độc,họ không gặp ác độc.

 Trạng thái ấy,họ bình lặng làm tất cả việc thường ngày mưu sinh,không có buồn vui,chờ ngày chết khi thân xác hết sinh lực. Vô nhập ,bất xuất. Họ tạm trú vào " hư không trụ " "vô trụ xứ ".

Vô nhập bất xuất chúng sinh,lòng họ không có gì phải lay động.Không kẻ thù,không phước báo lành. Họ đi đứng trang nghiêm,và bao nhiêu oai nghi nhà phật có đủ trong đó.

Với trạng thái đó họ tự đạt  "bất thối chuyển " vì sao ?
Sự sinh diệt họ hiểu rõ.Muốn thác sinh cõi nào,tùy vào họ nhờ định lực sâu mầu

Với định lực đó,trung giới thiên,và vô sắc thiên phải cần họ.Trung giới cần trí tuệ bình lặng của họ: có nên ở trung giới hay lìa xa nó và cách nào hoàn mỹ.Trong vô sắc giới thiên cũng cần họ,phải làm gì..

Người ấy tồn tại song song quá khứ và hiện hữu trong một thân xác bình thường,nhưng trí tuệ phân biệt từng chi tiết nhỏ.Người ấy đạt " đại từ bi ". Biết là nhân duyên nào phải hành ,nhân duyên nào phải chấm dứt

Bằng vào cách nghĩ cho là mơ hồ : người ấy thân thể chói sáng đến vô lượng thế giới.

Vô thiện bất ác. Không chỗ đi ,về,tức thị như lai




Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

Tách rời


 Tách rời là trạng thái thiền định cao nhất.Thân và tâm vẫn ngồi nói chuyện bình thường trong lúc uống trà nhưng ...thần thức đã đi xa với tốc độ gấp 10 lần ánh sáng/giây.


Tai của người ấy có thể nghe được âm vọng nơi mình cần biết,mắt có thể nhìn những cảnh tượng mà mình cần biết. Người ấy phân thân thành hóa thân. Và với vận tốc 10 lần ánh sáng,sự ra đi và trở về gần như nhanh hơn 1/2 của giây.

Với vận tốc ấy,nếu nhanh hơn nữa,thì vào ngay trung giới thiên,tức cõi sắc
Người ấy nhớ lại mọi hình ảnh mà mình trải qua,nhưng cãm xúc và : rời bỏ những ác độc xấu xa trong lòng,gát mọi thù hận ray rức,họ chu du thiên hạ một cách vui vẻ,trong lúc thức hoặc ngủ.

Vạn vật hữu sắc theo quán tính di chuyển. Khi tâm tư trong veo,không thể nhìn được hạt bụi nào như một giọt sương tinh khiết,bằng nhãn quan,người ấy thấy rõ sự tách rời,sự nhập một của vạn hữu : song song với nhau 2 thế giới cùng tồn tại ngày đêm

Nếu nơi nào mà ánh sáng mặt trời không chiếu tới ban ngày thì ;tồn tại một thế giới khác .Và trong đêm sâu thẵm,nếu nơi nào mà bóng đêm không thể phủ lấp được thì ; tồn tại một thế giới khác.

Trung giới thiên bao gồm ánh sáng thường không đổi. Vô sắc thiên thì vô hình.

Khi hiểu được và chỉ 1 lần tách ra khỏi tam giới,người ấy là như lai. 

Tách rời là sự buông bỏ tất cả,chỉ còn một mình ta trong cheo leo nơi ghềnh núi ( chỉ là suy nghĩ ). Và tách rời những tâm sự ,tâm ta tự trong veo. Còn một thức xem xét việc đã làm qua,thật ra ta không có tên,và người không tên gọi là tâm như lai.

Dùng tâm như lai ấy xem xét việc mình làm : có lành ,có ác. Thiện ác trừu tượng trong sắc giới nhưng hiện hữu trong dục giới.

Như lai không là phật,nhưng trong phật có như lai
Chúng sinh không là phật,nhưng chúng sinh có như lai.
Phật và chúng sinh không hai. Hèn yếu chi mà không "lập địa thành phật "








Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

Âm vọng


 Sức mạnh của ý chí là không thấy,ảo tưởng.
Ý chí mạnh mẽ đi vào một khung rất nhỏ nhoi,và rất khó đạt. 
Ý chí đi vào ;chỉ một hoa sen; người ấy cãm thấy cần học hỏi tiếp tục. Và việc học ấy cho hết đời người ,chỉ lĩnh hội chút ít.

Trong hiểu biết nhỏ nhoi,họ đi từ sự nhìn thấy cấp độ nầy sang cấp độ khác.Từ trí tuệ nầy sang trí tuệ khác,từ mắt nhìn sự vật nầy sang mắt nhìn sự vật khác.Ý chí như tảng băng,còn cái tâm vẫn là không gian.

Tất cả ý chí như vạn vật,vật thể đáy biển,trong hư không như các chủng nấm khó nhìn thấy.Có thể biết 1 phần chủng loại nào đó hoặc bao quát các chủng loại ;nhưng không xác định số trứng trong bụng cá,không thể xác định có bao nhiêu bào tử của từng chủng loại phát tán trong không gian.

Nếu có người tính được tất cả số trứng từng chủng loại cá ,từng con ,từng thời kỳ.
Nếu có người tính được số bào tử các nấm ,từng chủng loại,thì : tính được bao ý nghĩ con người.

Nhưng nếu một người : từ ý chí,nhuộm một màu vàng chói từ bi trong các ý nghĩ của mình,họ là đức phật a di đà.

Tam muội nhạo ,ý sanh thân.

Người ấy tự có phong cách của phật.  32 tướng tốt ,84 vạn oai nghi.

Âm vọng phát ra thuần như nước ngọt mật ong. Lời nghe lọt tai. Thân thể trong sạch chói sáng.

Trong ý niệm ấy; họ đi qua các nhãn và trở thành phật nhãn,nhưng ; phật cũng ở trong cái tâm

Người ấy biết sử dụng âm vọng.Có thể dùng âm ấy nói cho chư phật nghìn vạn năm ánh sáng nghe biết. 

Người ấy là phật không hay biết. Chỉ nhớ là phật thuần khiết  từ bi












Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

Man tra

 ( Tất cả man tra uy lực nhất thời cỗ đại và bây giờ ,cũng nằm trong biển. Biển trong đất,và đất thì ở trong hư không ) 


Man tra chỉ có uy lực với hư không,nó tác vào tính không,tức ý trong tâm. Tùy vào hấp thu man tra,ý phát khởi,nhập vào tính không là tâm hư không. Và hư không là uy lực mạnh nhất trong vũ trụ.

Các bùa chú lỗ ban,pháp thuật trên thế giới dựa vào man tra,và man tra chỉ là lời nói trong ý nghĩ . Trừ những câu chú mang tính sân hận,giết chóc ,hại người,trù ếm : cũng chẳng được thành công phi trừ dùng cây thuốc hỗ trợ.

Thấn là ý,lời nói là chú :gom lại thần chú. Thần chú oai linh hay không do người tuyên chú. Người tuyên chú lòng thanh thản từ bi thì chú ấy linh hiển.Không dùng thần chú mà mình đặt ra,chống phá ai trong bất kỳ hình thức nào,không gây rối và uy hiếp ai. Thần chú dùng chữa bệnh ,nhưng không vì lợi lộc hay danh dự tự ngã,có thế mới linh hiển

Như chú đại bi. Chú là lời ghi,thần do người đọc. Ai đủ sức chuyển thần vào chú. Ai đủ sức chuyền chú vào thần. Có thể lắm..nhưng bạn đừng thử. Bạn phải có tuổi từ 70 trở lên,xong việc gia đình,và phải có người 50 tuổi hộ mệnh thì đạt được.

Trong chú đại bi ,thuần nhập vào các bậc cao thượng từ bi,dõng mãnh tu học,ngăn ngừa cái ác,phát triển sự thương yêu và bảo bọc chúng sinh.

Khi thân và tâm vắng lặng,người muốn đọc mantra bất kỳ,không chay lạt,hoặc chay lạt :nhưng phải có sức khỏe. Người đó không hiểu họ đọc cái gì,nhưng cốt yếu là lòng từ bi.

Chính giọng đọc,ê a.ngân nga làm người ấy chìm vào a lại da thức. Họ đi vào vô thức.Giọng đọc ngày càng chậm,phều phào,ngắt quảng. Trong vô thức ,họ vào trung thiên thế giới ,gọi là sắc giới.
Tùy vào ý niệm,họ gặp tất cả những gì họ mong ước.Những hình ảnh lạ thường mà trong thế gian họ không thể nhìn thấy.Cái chết lâm sàng.

Khi ấy,trong thời gian chủ định,người hộ mệnh phải đánh thức họ dậy,nếu không họ sẽ chết : vì cuốn hút vào những ảo tưởng. Vì thế,các nhà tu học phải chân đất,không tiền trong mình,đầu không tóc,ăn trưa,không ăn tối. Các nhà tu học ẩn mình trong hang núi lạnh lẽo,chịu cái quạnh hiu, và trong nhiều năm tháng,họ đọc chú.

Chú lúc ấy có thần.Lời đọc là thần chú. Từng ngày,từng tháng,từng năm :khi họ thuần thục,họ là bán sống bán chết.

Ngây ngô,họ thấy a lại da thức hoàn toàn cho chính họ. Họ hiểu việc mình làm từ nhiều kiếp về trước,và cam chịu khổ hình để giải thoát.Tri kiến của a lại da thức làm họ thấm sâu nhân quả luân hồi.Lòng họ lúc ấy bình thản vô ưu. Lúc ấy ngây ngô,nhưng những chất vấn sẽ được giải đáp toàn diện ( không phải sống nhưng không phải chết ) . Họ sống trong thế gian cho hết đời của họ. Chỉ cần có cái ăn để sống :họ thực hiện thí vô úy pháp

Vì là không sống và không chết,họ chỉ quan sát. Không vướng bận sống hay chết  :họ tự tại ; và chỉ quan sát nên họ là :QUAN TỰ TẠI 

Bồ tát là giác ngộ. Ai cũng là quan tự tại bồ tát khi giác ngộ. Từ đó họ quán chiếu cuộc đời của  họ,và ngay phút đó,họ hiểu toàn tâm kinh.

Tất cả kinh văn của phật xuất hiện trên đời chỉ là lời viết. Chỉ gọi là là chú. Khi họ thâm nhập bằng thần lực của mình thì gọi là thần chú. Tất cả thần chú của phật ba đời đều gom lại tâm kinh.

Trong tâm kinh không đề cập quán thế âm bồ tát,chỉ nêu :QUAN TỰ TẠI BỒ TÁT 

Chỉ khi mình tự tại,chỉ còn sự nhận biết và không xúc cãm cảnh vật,âm thanh,thì chính mình là quan tự tại.

Khi thực hiện được tất cả các công việc trên , lời chúc lành của những bậc như thế là  : man tra

Man tra thế là tự tính không. Nó thu nhận những tinh hoa ,ảo diệu của hư không, họ tự biết khi tuyên đọc một lời gì,nó có uy lực tức khắc. Một người trong sạch,họ thu được năng lượng vũ trụ.

Tôi chỉ nói cách mình là bình thường mộ đạo,thành bồ tát do công sức của mình bằng mantra

Cảnh báo chưa 70 tuổi thì đừng làm,bạn sẽ có lỗi với gia đình và tổ quốc





Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016

Thanh thản và vô ưu khác nhau trời vực


 Thanh thản là thoát qua phiền toái có mình trong đó.Vô ưu là thoát mọi phiền phức dầu có là liên quan đến mình. 


Trong vô ưu, (hành giả là chỉ định cho một công việc ),hành giả có sức kiên cố lớn. Hành giả thoát qua,và trụ nhập vào một chuyên mục.Tùy vào sự thoát qua hay trụ nhập,Hành giả có tương ứng báo ứng tức khắc hay lâu dài,ít ra là trí nhận biết.

Tranh giành quyền lợi cho mình và hậu duệ ,không sai. Nhưng hành giả khó qua được ray rức về a lại da thức.Tôi nghĩ,a lại da thức khó gạt bỏ,và sự báo ứng luân hồi không thể tránh khỏi.Bậc bồ tát trải qua bao nhiêu kiếp nạn cũng từ a lại da thức.A lại da thức - tàng thức - ,trong bất chợt người ở tuổi 90 nhớ rõ vào từng thời điểm cuộc đời thơ ấu của mình một cách linh hoạt chính xác,cho dù là thiện ác.

Người sắp lìa sự sống, - họ đã chay lạt,làm bao nhiêu phước thiện,an ổn cho con cháu yên ổn,hòa lẫn vào chúng sinh và luôn được tôn trọng. Họ tu thiền định,thông thuộc kinh luật,giử giới trong sạch,cho là như một phật sống. Chính phút vừa chết lâm sàng,khi mọi buộc ràng giửa thể chất và linh hồn (vốn trừu tượng không nhìn thấy ),linh hồn lúc ấy bị lực hấp dẫn tự nhiên kéo hút vào không gian. Linh hồn còn như một sợi chỉ mỏng manh,hoặc là làn sương mỏng còn chưa hẵn rời thân xác.

Khi ở thể không,linh hồn tiếp xúc với không gian. Một lực khó hiểu tái tạo cho linh hồn nhớ lại,xuất hiện lại không gian bất kỳ mà mình tạo tác,nghiệp quả báo ứng phát sinh,linh hồn đi vào giấc mộng thời kỳ ấy. Vì không thân xác,linh hồn như sống lại trong thời gian,vài trăm năm ,vài nghìn năm với giấc mộng ấy. Tất nhiên,nếu linh hồn phạm lỗi,thực sự là tội lỗi thì ;buộc phải trừng phạt. Chính linh hồn tự trừng phạt mình cho đến khi rửa sạch hết tội lỗi mà mình gây ra.Sau khi tự trừng phạt mình,a lại da thức xuất hiện :linh hồn cãm thấy mình trong sạch,nhớ lại những điều lành,phát sinh hoan hỷ trong sạch,Dùng niệm lực tái sinh trong cõi trời hay cõi người.

Khi tái sinh trong kiếp súc vật,kiếp người,a lại da thức là tiềm thức. Tiềm thức mở ra khi huệ nhãn mở ra.Khi huệ nhãn mở ra,chúng ta hiện sinh tồn,xem lại a lại da thức,biết mình làm gì trong vô tận quá khứ.Bậc giác ngộ có thể trải qua những lỗi lầm bằng niệm định kiên cố,nhưng a lại da thức thì không. Bậc bồ tát tùy vào lỗi lầm của mình,phải thác sinh vào kiếp súc sinh,kiếp ma,kiếp quỷ,a tu la,kiếp người. Khi rửa sạch như thế ,đủ hết không còn nợ nào ở mỗi kiếp luân sinh,bồ tát dùng ý mình đi vào trung giới thiên tức sắc giới. 

Không biết thời gian bao lâu,bồ tát vào vô sắc giới :nơi không có hình tướng. Tương tự nhau trên mạng :chỉ biết có người nhưng không thể gặp người,giao nhau qua những lời thoại cùa chat.

Từ vô sắc giới,bậc đã giải thoát kiết sử pháp (a lại da thức trong sạch ),bậc giải thoát nhập vào sắc giới,hình tướng hùng dũng trang nghiêm ,hay tuyệt thế hy hữu,có thể thâm nhập vào bất cứ tâm của chúng sinh nào.
 Mọi người khi thi hành bố thí hạnh,lòng phải trong sáng,ý niệm vững chãi là lành,chi mong cúng dường nầy an vui cho những người nhận.Không xót xa khi bị mắng nhiếc,khinh bỉ,thậm chí trả ném lại đồ vật vào mặt của mình. Huệ nhựt phá chư ám.  Trong bóng tối hay ánh sáng,Quan Âm giúp sức cho hành giả,hành giả là Quan Âm;Quan Âm là hành giả. 

Thanh thản chỉ là mẹo trí chuyển hóa cho mình an lành nhất thời.Vô ưu pháp là con đường bồ tát dấn thân.

Hãy bằng ý niệm kiên cường là làm việc thiện,nhận chịu cho mình mọi chê trách,sẵn lòng nhận chịu trách nhiệm của mình,dầu mình không cố ý,đó chính là vô ưu sơ cấp. Bằng vào khả năng trí tuệ,bằng vào tài chính e dặt,cung cấp cho nhân sinh không điều kiện.Bằng vào sức khỏe,sự thông thái tránh hiểm nguy tai nạn  ,hãy tự mình " lập địa thành phật " tại gia

Lục tổ xưa còn phải bị chém đầu,chúng ta ai sánh bằng lục tổ.Sơ tổ huệ khả bị trảm,cũng do a lại da thức

Chúng ta sinh ra không tiền cừu hậu hận với ai trong hiện tại.Đường tăng còn 81 nạn,chúng ta còn bao nhiêu tai ách.

Muốn đạt vô ưu thì hãy nuốt trọn bộ kinh pháp hoa. Bằng ý chứ không câu văn,bằng ý niệm lĩnh hội,không là nghiền nát kinh thành bột mà ăn với cháo


       


Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

Chỉ là suy nghĩ

( trang viết do nội tâm cá nhân,trình bày như màn hình,..và vô cãm )

 Khi xưa ,thượng đế cung trời.
Duyên sao hạ giới làm người nhân gian.
Chuyện người quá lắm gian nan.
Lòng còn chưa sạch,thiên đàng còn xa.


Trong thiền luận 3 quyển,gom kết lại là giải tâm kinh.Lành và dõng mãnh cho quan thế âm bồ tát.

Khi hóa thân,bậc bồ tát do ý niệm cao sâu,nổ tung thân mình làm ra vô số những tinh thể vi trần.Do tâm ấy,những tinh thể hóa thành khói,lan nhuộm trong tam thiên đại thiên thế giới. Chỉ một hạt bụi khói ấy,nhuộm hằng sa tinh cầu. Khói bụi ấy ở không gian,và vào thế giới chúng ta.

Những bậc giàu sang phú quý hiện nay là công đức của họ nơi trời cao,tái sinh kiếp người. Làm người ,họ đủ sân hận và từ bi. Nhưng chỉ gọi là chúng sinh,bậc giải thoát còn mông lung,chúng sinh tùy căn quả vẫn khó an tâm,không độ được ai cả,vì không ghi nhớ là ta  giúp cho bao nhiêu người.

Pháp thịnh hành,nhưng thủ pháp tư lợi ngã mạn,vì vậy có thể nói là mạt pháp.
Công sức chúng sinh đổ vào từ thiện :đúng. Công sức chúng sinh đổ vào trang hoàng phật tự :sai.

Tôi cung kính quan thế âm bồ tát..nhưng thắp một núi khói hương ,không thể thấy bồ tát. nhưng khi xem chú đại bi,nghiền ngẩm nó ,tôi thấy ngài bên cạnh tôi.
Hãy cúng dường cho chư tăng ni cuộc sống no đủ ,ấp áp ,ít bệnh tật,và nên xa rời họ khi gặp trên đường. những ngày rằm thì nên cúng ông bà tổ tiên bằng câu tụng niệm phật đà và tại gia.
Lúc ấy bạn tự chủ,không chen lấn,không bị phải cúng dường và .....các chư tăng ni tự quan sát mình sao cho vừa những bát cúng dường của bá tánh.
Họ sẽ suy ngẩm về kinh kệ,cho là đắc thần thông,cũng do chúng sinh nhắc nhở.

Trong vắng vẻ thưa thớt người đến chùa,tiếng chông ngân ,tan loãng vào không gian u tịch,là nghìn xưa đã vậy.Phật tử hãy để cho chư tăng ni yên ổn tu hành,không điện thoại réo gọi,cần cúng dường cứ chuyển khoản,không màu sắc ô tô hàng vài trăm người.Tai nạn giao thông ,ùn tắc giao thông,các hiểm họa cướp giựt,các sức khỏe yếu kém ngất trên đường,tai biến bệnh lý,phật nào khiến chúng sinh làm vậy.

Các thế tôn xuất hiện trên đời do :khai,thị ngộ ,nhập phật tri kiến.Tuyên giảng nghìn pháp môn chỉ để cách nào nhập vào trí huệ của phật.Và chỉ là trí huệ mà thôi.
Khi nhập vào phật tri kiến,bằng một câu niệm,là đền đáp ân phật một cách sâu xa.

 TƯƠNG THỬ THÂM TÂM PHỤNG TRẦN SÁT 
THỊ TẮC DANH VI BÁO PHẬT ÂN 

Cờ phướn chỉ là tượng trưng ,nhất thiết chi rườm rà khi các chùa có lễ hội. Cần chi loa phóng cỡ lớn rền vang điếc tai. Phật môn là thanh tịnh mà.Bài viết cũng muốn rằng : hãy chỉ ăn nghỉ và tu tập cho các truởng lão,đại đức hay giáo chủ. Học cho kỹ kinh phật,và khi nhập vào tam muội thì thuyết kinh.. Thuyết kinh trong yên lặng,sao mà chúng sinh không buồn ngủ,và thời gian như là không tồn tại.Lúc ấy người nghe kinh đã vào hoa nghiêm tạng,vi tế tri thức được gạt bỏ,cung kính vâng thọ ,đảnh lễ lui về.

In kính ấn tống là pháp lành.Nhưng tôi nghĩ,không những bài viết hoa hòe thiếu tri thức dầu của ai được phát hành vì lẽ : hoa sen xanh chưa thấy,hoa sen đỏ thì thấy,nhưng hoa sen vàng chưa thấy.lợi dụng tín ngưởng mà viết và in ra gọi là kinh là tội a tỳ.
Là phật tử,là hộ pháp tử ( chỉ là tự nghĩ ) tôi phản bác :

Chỉ dâng cúng cơm áo gạo tiền cho chư tăng ni vì sự sống vừa phải và ít ốm đau. Không trang bị cho họ xe du lịch,điện thoại di động,xe máy vì : chính phật thích ca cũng đi chân đất.Không tham gia hành hương thập tự,không tham quan chùa nầy và chùa khác,khộng tham dự lễ rằm vì chỉ những ai được trách nhiệm. Không tự mình hảnh diện vì là phật tử,không trau chuốt áo bào,không tự mình xem mình là người đáng được trọng vọng. Không ê a ,ngân nga  như giọng khóc chồng chết khi đọc sám hối,hay bài tống táng,hoặc tụng kinh chú.

Phật tử chân chính buộc ràng 108 giới luật. Không ngồi ghế cao 4 tấc,không hé răng cười với nữ thí chủ,nhưng sao,vào chùa mà xem,em nào đẹp là sư thương ! Và sư sẽ gặp em dài dài.

Tin vào phật thì phật trong tâm chúng ta. Tin vào phật thì cố gắng đạt trí huệ cao viễn của phật để giải thoát.Phật trong ta cần chi đến chùa,chỉ hành pháp bố thí cùng dường.Như vậy ,cũng gọi là hành giả.Hành giả chân thật sẽ hiểu đây không là phá pháp mà hộ pháp.Tự những ý nầy ,hành giả sẽ thấy qua bao hiểm nạn,thân tâm thơ thới,an trụ trong pháp. PHÁP TỰ TẠI VÔ NGẠI CỦA QUAN THẾ ÂM BỒ TÁT LÀ NHƯ VẬY 

 Thế giới nội tâm là qua dục giới,sắc giới đến vô sắc giới.Trong vô sắc giới không có hình hài,chỉ có những suy nghĩ tương thông. Vô sắc giới không có định cư,tản mạn hư không.Sắc bất dị không,không bất dị sắc. Trong sắc tướng có không tướng,dục tướng có sắc tướng và ngũ uẩn,trong vô sắc tướng không có ngũ uẩn.Vô sắc thiên chưa là cao cả so với phi tưởng phi phi  tưởng thiên..Cần tìm minh sư giải các thiên nầy,nhưng không tập trung mà vào chùa.

Phật pháp là vô vi nhiệm mầu cao viển,nhưng trong lành và yên lặng ,không màu sắc gióng trống động thanh la.Các bạn cứ hỏi tôi,chất vấn hay khiển trách : không sao.
vumontriton@gmail.com. Trong kinh Na tiên. Tôi có đủ ánh sáng hơn nhiều mặt trời mọc,có sức dũng mãnh hơn một nghìn dòng hằng hà tuôn chảy. Phật pháp ví von,thâm nhập phật pháp là điều thú vị,nhưng tạo ra chư tăng ni thâm ngộ phật pháp để  "giải nhất thiết chúng sinh chi ý" như đề nghị cũng là việc đáng làm. Tha thứ vì mạo phạm phật pháp








Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

Thanh thản


Tôi hiểu : tứ đế,thập nhị duyên,lục độ.

Hiểu được ,nhưng vấp ngã mãi.Nhân sinh,có sinh có diệt. Pháp khởi thập nhị cho biết cách luân hồi,tác động vào tưởng,hằn in a lại da thức. Những giải thoát rốt ráo ở tâm kinh và chú đại bi.

Là phật tử,nhưng tôi nghe câu niệm adi đà phật là tôi rùng mình. Nó như âm thanh gian xảo làm sao,mượn đạo tạo đời,và tôi thì cũng sẵn lòng với phật.Phật có nói,đời mạt thế hãy tôn kinh văn là thầy.

Cỗ nhân xưa tìm vào hang động núi vắng,hoặc một am cốc yên lặng mà suy nghĩ kinh phật. 
Người nay,chùa cao rộng thênh thang,sơn son thếp vàng,uy nghi bào áo,trang nghiêm bản thân. Chư tăng nhìn vào phong sắc,tùy tiện phán xử. Càng cúng dường bao nhiêu,lợi sắc danh bấy nhiêu,rõ là mạt pháp do chư tăng lữ.

Cúng dường pháp chỉ lo cho cái ăn,nghỉ,thuốc thang cho chư tăng,không nên sắm xe con,xe máy,di động cho tăng,lãng phí và hại tăng dần thượng mạn.Bậc xuất gia :lìa 4 tướng. Ta người chúng sinh  và thọ giả.

Trong tứ ân pháp,kính vua là hàng đầu.Phật tử nên cúng dường vua,cho phước thiện nhân sinh,đó là chân phật tử.

Thính pháp,lắng nghe cố sức tìm hiểu,tự sửa mình ngay chính trong lành.Tuyên pháp giả cũng chẳng nên ngồi tòa cao,hở răng cười,cố tạo niềm vui cho thính chúng. Vì nghe pháp,nhập pháp tinh tấn trong lành,người tuyên pháp khi hé miệng cười,hoặc mắt nghiêm khắc là còn đủ sân hận như người nghe pháp,chỉ là cái học có thuộc hơn.

Hãy thỉnh kinh  phật về học thuộc hoặc chỉ lảnh ý. TÂM KHÔNG LÀ TÂM CHỈ GỌI LÀ TÂM . 
 Hãy chu toàn tài chính hàng ngày cho gia đình,vui vẻ cùng mọi người,tha thứ cho những phiền phức mà người gây ra : ĐÓ LÀ ĐỆ NHỨT HOAN HỶ PHÁP.

Bố thí cao tuyệt nhất là phải sẵn tiền trong túi,và trong bộ dạng bình thường. Quan âm bồ tát là gì : tầm thinh cừu khổ nạn. Chỉ khi quan sát thật kỷ kẻ cần cứu giúp là gì,chính chắn cẩn trọng,thì cứu giúp họ ra khỏi tai nàn.

Quan thế âm bồ tát đâu xa,trong tự tại vô ngại bạn bố thí,bạn là hiện thân đại bồ tát quan âm.
Sức vô ngại của đại quan âm bồ tát rất cao xa nhiệm nhặt vi tế.(tôi đang rơi lệ )

Khi sự bố thí bất kỳ mà 2 bên ,chính danh,chính việc hoan hỷ,bạn là quan âm bồ tát. Bạn sẽ thấy một sức mạnh tâm linh mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng. Nó phá tan ung nhọt mà bạn đang chịu đau khổ.
Trong sương sớm,lúc tà huy,rải hồn theo thiết thành : bạn thâm nhập vào những uổng tử chúng sinh. Trong yên lặng xem kinh văn,bạn vào thế giới lăng nghiêm. Hoa nghiêm tạng hoặc thủy sám,từng bước bạn có trí tuệ cao viễn.
Chớ đọc tụng,cừ nghiền ngẩm kinh văn  : giải thoát pháp là đây .

Nhà chùa không có ai là thuyết giả chân thực,họ không đủ sức vì tâm niệm cố chấp hẹp hòi,sự học chẳng đến đâu như học sinh cần bằng cấp để mưu sinh.Lìa xa nhưng nhớ phật,cho họ cơm ăn,áo mặc và thuốc men khi bệnh tật,an táng hẵn hoi.

Nhớ rằng  TRƯỢC ĐỊA SINH LIÊN HOA . Chúng sinh như bùn cặn hôi tanh,nhưng không bùn cặn hôi tanh nầy thì vĩnh viển không có phật đà tại thế cho đến hôm nay.

Tùy vào tâm niệm và sở hành,mọi người ai cũng là bồ tát quan âm.Lạy phật sao không lạy chính mình.

Sự thanh thản vô ưu. Nhưng quả báo lành dữ thì tôi phải nhận




Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

Ngồi trong nhà


 Ngồi tại nhà khi không còn phải tranh đua với ai,yên ổn sống với quảng đời còn lại : chuẩn bị lai sinh.
Tôi tín ngưỡng phật đà. Tôi phải biết qua bao nhiêu kinh văn dầu không thuộc nhưng nhớ ý kinh.Những pháp lành mà tôi quan sát và công nhận,vì không ai có quyền buộc tôi phải tín ngưỡng việc gì mà họ đặt ra.

Có 4 ngày,14 -15 và 29- 30 phật tử nên đi lễ.Tôi thì không dầu tôi là phật tử. Phật tử được khuyên ăn chay,tôi là không.Hãy xem : các sư phái tiểu thừa khơmer của chúng tôi,có gì ăn nấy mà,tín đồ phải bỏ dép và cung kính dâng lễ vật khi sư khất thực trì bình,thậm chí quỳ lạy sư bên đường.Câu tụng niệm có ARAHATO bậc đại la hán.

Kinh chánh gốc,nhưng pháp hành của chùa khơmer làm tôi thấy : tự tại trong tín ngưỡng. So lại,chùa khơmer có diện tích định sẵn,chỉ cần trùng tu sửa sang cho đẹp mắt. Họ không cao vọng,thật thà,chân đất,và đệ tử đích thực của phật Thích Ca.

Những cà na,với vải quấn quanh người,vàng và đỏ,họ đọc kinh bên tháp và mộ chí,chỉ là học.

Ngồi trong nhà,tôi quán sự vật vô thường theo đại thừa giáo pháp.Tứ đế ,thập nhị duyên,lục độ bala mật,bát chánh.Tôi...nhận ra bố thí là việc cần làm nếu chúng ta có điều kiện. Không tiền.?
Hãy bố thí nụ cười tươi,lời an ủi chân thành,chút ít cơm áo gạo tiền ..dầu biết người gạt mình.
Khắp đó đây,nhiều người bố thí nước,có đá lạnh..cũng là công đức vô lượng.

Ngồi trong nhà : tôi thấy mở quán cơm thật bình dân,cho nước uống một cách thoải mái,cũng là cúng dường phật đà.Là sự bố thí đáng trân trọng nhất mà tôi ao ước.

Ngồi trong nhà,những pháp môn phật đà chỉ bảo thuộc tâm linh,rời xa uế trược : buồn vui giận ghét v..v.Các pháp hành ích nước lợi chúng sinh.

Các pháp hành là vô thường,nhưng bố thí hạnh là cao nhất.Là tinh thể bồ tát đạo,dẫn đến a nậu đa la tam miệu tam bồ đề ,tức vô thượng chính đẳng chính giác,phát sinh trí tuệ cao viển không thể bàn luận

Duy trì nhỏ nhoi là nước uống tinh khiết ,mát lạnh.Người bố thí sẽ thấy:những nụ cười tươi,và bao nhiêu lệ rơi trong phút giây ấy.

Trong pháp hành,nước được chan hòa ý niệm lành,thực lành,sẽ xuất hiện tinh thể bồ tát đạo.

Mọi chúng sinh khi uống nước đó,phát tâm niệm lành

Sự bố thí hy hữu

Chú tâm vào chất rắn khi bố thí.Chắp tay,nguyện niệm ý tưởng lành vào vật bố thí,dầu có ra sao.

Ý lành,vật lành,quả báo lành


Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016

Suy nghĩ về tính không


Tâm là hư không. Chứa đựng vô số kỳ tính. Như không gian chứa đựng , chứa đựng tinh tú và rất nhiều ngân hà.

Xem vậy,không thể nói tâm tôi thiện ác. Tâm chứa đựng giửa thiện và ác.Bao gồm các phát minh cao nhất phục vụ nhân sinh,bao gồm các phát minh hủy diệt nhân sinh.

Các uẩn theo đó mà luân sinh,tạo tác ,chấm dứt. Nghiệp báo khổ sở hay thanh cao cũng từ những kỳ tính và hành động phát sinh. Người nuôi ý chí trộm cắp sẽ thành công qua bao kinh nghiệm từng trải. Thế lực đối kháng là pháp luật,người đó phải lâm vào hình phạt tương ứng với lỗi lầm.Tương tự như thế,báo ứng là thế.

Trong một tôn giáo,ai là thầy ? Là kinh văn ,giáo điều. Tất cả kinh văn giáo điều chỉ là thiện. Trong đó ,giáo chủ hay đại tôn sư cũng chỉ là kế thừa.Tôi là người phật giáo.

Sao phải đến giáo chủ hay những chư tăng mà phục lạy,bán thân cho nguy hiểm dọc đường,khổ ải cho những ưu phiền vất vả vì tiền kém. Phải cứu trợ,thì sẵn lòng,quỳ phục lễ lạy có ích chi.

Phung phí vô tưởng cho những suy nghĩ suy nghĩ lầm lạc của các tôn sư. Chỉ cần có nơi thờ tự vừa phải,sự sống vừa phải :kham nhẫn ;thuận theo chính pháp mà tuyên,cần chi trang nghiêm lòe loẹt.
Tôi chỉ nói mạnh dạn về nhà phật. 

Số tiền cúng dường bao nhiêu thì phát lòng từ bi : giúp cho người có chỗ ăn ở an toàn,giúp cho trẻ đang học,tu sửa đường lộ an toàn nội hạt,một phần giúp chính quyền địa phương cây bút và trang vở.Thật sự là cúng dường phật đà,hài hòa.

Riêng thấy,tháp miếu linh hiển cho ai có tiền cúng dường,sự chào đón trân trọng,bỏ qua những người có đạo tâm ,thậm chí họ như kẻ ăn xin khi đến cửa chùa.

( có một lúc thuộc vài năm về trước.  Buồn gia đình tôi uống rượu thật say,lái xe máy đi trong đêm,chưa biết về đâu ? Tôi định vào một chùa để xin làm công quả,hy vọng có chén cơm  ăn ,chỗ nghỉ và thâm nhập phật pháp,vĩnh cách hồng trần.

Họ cho tôi ăn,tất nhiên là cơm chay,nuốt không nổi với bợm nhậu. Tôi xin nghỉ họ không cho,buộc tôi ra khỏi cổng chùa trong khi tôi đang rất cần họ thể hiện sự từ bi qua những khóa tụng niệm thường ngày.Bảo vệ và một phó trụ trì : sân hận như nuốt sống tôi vì lẽ : họ không thông thuộc kinh phật,không ứng xử những tình huống bất ngờ,và căn bản họ không là nhà phật.

Tôi đẩy xe ra bên phải trước cổng chùa,vách tường. Trải tấm áo mưa màu vàng của Cty viễn đông và lặng yên nằm ngủ.Chốc sau thì công an xã châu lăng tìm đến.Tôi dự định,nhậu say mà nằm dưới đất,nhập thổ chết ngay.Chết trước cổng chùa là cao nhất trong thiền định balamat.Tôi cũng nghĩ không phạm luật giao thông trong khi có bia rượu,biết say nằm yên vệ đường,có chết cũng đáng tuyên dương,Và tôi cười trong giấc ngủ.

Phó trụ trì chùa và bảo vệ cùng bao tín đồ đứng sau cửa sắt nhìn tôi,họ hoan hỷ khi thấy người gặp nạn,và ai báo cho công an sở tại ? Tôi không biết công an lúc ấy là ai. Nhưng có người biết tôi. Họ đề nghị tôi lên xe họ và chở về nhà,còn xe thì cũng về nhà.Công an cứ nói : con chở chú về.
Tôi đứng lên hoàn toàn tỉnh táo,còn ngầy ngật chút ít,nhà chùa đối với nhân sinh thế sao ?
Tôi chạy xe,công an bảo : chú chạy nổi không ? con sẽ hộ tống chú về nhà để khỏi đặc nhiệm bắt giử. Trong thiền định sâu mầu,phút giây tôi gạt rượu ra khỏi mình,chính những bùn lầy hôi tanh nầy tạo ra những hoa sen thắm.Kẻ phạm pháp,nhìn người quyết đoán vận số của mình một cách trìu mến. " các em cứ ở lại,đừng lo cho tôi " là tôi nói.

Tôi lái xe đúng luật lệ quy định,và nơi đâu là chốn đổ trong đêm nay ?
Tôi chạy xe lên chùa Chennum. Ngủ qua đêm với những ngôi mộ lạnh trong đêm khuya.Đói ,lạnh ,khát,và không có rượu.Bằng vào thiền định chập chờn,tôi sống qua đêm ấy.

Uống thì uống nước sông,tắm giặt. Mì gói 3k khô khốc.Đi trên đường phải che mặt,tôi không muốn cho ai biết là tôi có cảnh khổ nầy tại tri tôn.Và xót xa cho chùa Long Định,có những cao nhân thánh tăng như thế.
Tôi không là gì trong xã hội :  bợm nhậu,tào lao thiên cơ,nhưng uy tín của tôi là không thể bị khinh miệt đến thế  ! Đối với trụ trì chùa Long Định thưộc xã Châu Lăng huyện tri tôn,hành vi nầy cần chỉnh đốn và khiển trách vì :không có tình người.

Công an quản lý trại giam tử tù vài ngày sau hành quyết : cũng phải biện pháp cứu tử tù,dầu y cố ý tự sát.

Đàng nầy :phật môn thanh tịnh là chùa Long Định xã châu Lăng huyện tri tôn,hành xử một tín tâm sa cơ lỡ vận ,mong nhờ ân phật che chở cho lúc nguy nàn,có xứng đáng là phật tử hay không?

Trong tâm,tôi là người tri tôn,làm ma tri tôn. Vui nói với lãnh đạo là cần chứng cứ nầy.điều tra tội phạm tôn giáo nầy ,chấn chỉnh quyết liệt :mượn đạo tạo đời. Đời họ có gì vinh.

 Tâm như vật chứa,ý như sao trời,Tâm là không,chứa đựng. Như biển các ô uế đều trong xanh.
Tâm không  thể  không dung nạp bất cứ việc gì.Như biển,bao nhiêu cặn bã cũng về biển

Niềm tin phật đà ở trong tôi , Nhưng phải chấn chỉnh lại giáo hội phật giáo việt nam. Một cách nghiêm túc và lâu dài.

Cỗ xưa những cao tăng chân đất. Không màng ăn mặc phù phiếm ,tôn trọng ngợi khen.Không kính mát và xe cộ hạng sang. Họ không ghế cao 4 dm.

Chính phủ đã quá biệt lệ cho nhà phật. Xuất hiện như tình trạng nay tại tri tôn,huyện tri tôn tỉnh an giang

Nhà phật xuất phát từ lòng tôn trọng chúng sinh.Không có chúng sinh lấy đâu ra phật.

 Việc đáng làm nhất là chấn chỉnh tham nhũng phật đà.Và chính phủ phải quyết tâm làm được trong năm nay,theo ý  kiến nhà dân nguyễn văn thành. Là cử tri quốc hội

Tính không là thế








Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

Không gian & thời gian

Không gian có trước loài người. Thời gian là loài người bằng cách ghi nhận,đếm số,ghi chép và tự đặt ra thời gian.

Hiện hữu ,tồn tại ,cộng sinh,loài người làm chủ vạn vật,nhưng chính loài người làm đảo lộn sự sống mà thiên nhiên ban cho. Hoàn toàn đúng đắn khi phải tăng cường vũ khí chiến tranh vệ quốc như xâm lược,nhưng nó vẫn là hạt cát do nhu cầu con người tàn phá thiên nhiên.

Phải đủ mạnh để không ai răn đe mình,chủ quyền lãnh thổ,cho là bao nhiêu bạc. Nhưng chúng ta cần có gạo mà sống,sinh tồn,thực phẩm rau cá thịt sữa đường bơ trứng,cần thuốc men và những y bác sĩ. Cần nhà mai táng,cần luôn cả tâm linh các giáo phái cùng cộng sinh.
Chúng ta cũng cần vui chơi giải trí,học vấn uyên thâm,kế thừa đất nước.

Có 4 lĩnh vực mà bao người khát khao.
1- Nông dân là chân chất,thiệt thòi nhất. Ruộng họ thoái hóa vì phân bón hóa học,đầu xuất thì có,đầu thu bấp bênh.
2- Đầu tư cho con học , ra trường tìm việc làm không dễ.
3- Kỹ thuật phôi thai,chậm tiến,chưa có gì để tạo ra sản phẩm ưu việt tự mình,làm sao dám nhận công nhân
4- Tư tưởng cục bộ,chưa dám nghĩ và không bao giờ dám làm.

Tóm tắt  một câu :
Ruộng tôi thế đó,anh đầu tư,bao tiêu theo thõa thuận,cam kết, hoa hồng anh là 25% ; được thì anh làm,không thì tôi gọi người khác. Chỉ riêng phần nầy đã giải quyết cho nông dân an ổn.
Nhà đầu tư sẽ phải tốn vài trăm tỷ dola :xanh ,sạch,với thiên nhiên. Ngược lại,sự đầu tư lớn buộc họ phải quảng bá thương hiệu,thu lãi 25 % ổn định là đạt yêu cầu của nông dân.

Cứ cách nầy,lâm nghiệp,hải sản. Dân hưởng 25%,đầu tư 25 %,nhà nước 50 %,và bao ngành khác.
Khi đồng ruộng thuần hóa xanh,sạch hóa chất,chất lượng sản phẩm cao,ai dại gì buông bỏ.

Vài trăm tỷ dola không là việc nhỏ với bất cứ quốc gia nào. Người đầu tư sẽ chung cùng BẢO QUẢN THÀNH QUẢ

50 % thu được hàng năm qua bao nhiêu ngành khác là con số củng cố quốc phòng,chi lương,nó như hongkong ngày nay.
Quan trọng là tập thể nông dân đều có lương,và bán thành phẩm với lợi tức 25%.

Không thể quy định thời gian là bao lâu nếu mình không kế sách,không thể hẹn hò.Không quy trách cho người sau

Dám suy nghĩ,dám làm,nhận chịu trách nhiệm: là một mẫu người yêu thật sự tổ quốc mình






Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2016

Mãn thiên từ vũ


Hào khí làm sao cho những hùng tâm tráng khí của những người tặng không cơm ,cháo ,nước nóng trong hầu hết những bệnh viện. Đa phần là có nhiều người đóng góp gạo,rau,củ ,quả,các chất mặn ăn được,dầu ăn,gia vị nêm nếm.
Số lượng bệnh nhân dầu tăng bao nhiêu thì,trong 1 ngày,họ tạm thời đủ ăn.
Nếu tính kỷ,mỗi ngày vài triệu đồng cho thức ăn ,củi đốt không đủ. Nhân công chỉ phục vụ không thù lao. 
Can trường đó phải được tôn vinh,nhưng không ai muốn tôn vinh họ,họ từ chối những lời khen.

Kính trọng làm sao những lương y dân tộc. Nhiều người đi tìm thuốc trên núi cao,hải đảo,có khi phải ngã bệnh để người bệnh khác được chữa khỏi miễn phí.Phân loại thảo dược,phối trộn,nghiền nát hay chưng sắc,dầu là thuốc viên hay thuốc tán,dầu là cao dán...tất cả công sức,tiền của đổ ra được tính là không.
Tâm tư âu lo cho những người bệnh,họ mong bệnh nhân chóng khỏi như thân thuộc của mình.

Can đảm làm sao cho những người cứu tế chẩn bần. Họ vượt hàng ngàn cây số,mang thực phẩm,chăn màn cứu giúp cho bão lụt thiên tai,hõa hoạn.Lắm khi quà tặng ân tình chưa đến tay người nhận,đoàn của họ bị tai nạn dọc đường.

Anh hùng thay cho đoàn cứu hộ,cứu nạn. Cứu người bị lửa thiêu ở cao ốc,nhiều anh cứu hỏa hy sinh. Cứu người trên biển,không biết bao hy sinh.

Cao đẹp làm sao cho phu quét lộ. Xã hội thải ra những cặn bã,hôi thúi,bụi bặm nguy hiểm về bệnh tật. Họ miệt mài ngày đêm thu dọn,sạch sẽ phố phường.

Dũng khí làm sao cho những thợ mỏ. Dũng khí làm sao cho những thợ xây cất nhà cao tầng.
Những tàu cá ra khơi,những thợ lặn tìm người chết đuối.   V..v...

Tôi đang nhìn họ bằng đôi mắt ái ngại,và hầu như là không ,họ vui vẻ trong công việc. Tôi thấy mình thấp hèn hơn họ,sức lực không thể làm được những việc phi thường nầy.

Những đêm chưa có trăng,trên trời bao vì sao lóng lánh.Ánh sáng như mưa tuôn.
Đầy trời trong đêm ,các vì sao tuôn ánh sáng như trận mưa lớn : mãn thiên từ vũ






Thứ Tư, 10 tháng 2, 2016

Ý sanh thân


Khi cơ thể yếu đuối,chúng ta phải vận động bằng nhiều cách để có sự hưng phấn.Càng suy nhược thì càng rèn luyện thể dục cho tồn tại sức lực khả hành. Đạt ma xưa chỉ vì chúng tăng buồn ngủ do thiền,phát sinh ra sự thể dục
Từ đó,tông yếu phát sinh võ thuật. Võ thuật từ nguồn ý sanh thân.

Ý phát sinh từ các truyền thuyết của chư phật và bồ tát với công phu tu đạo. Hậu sinh chúng ta chỉ nghe,hiểu nhưng không thực nhập.Chỉ biết lễ lạy cúng dường,cầu sinh phật và bồ tát gia ân.
Thiếu lâm vỏ tăng là sự thật.Công phu thiếu lâm là bắc đẩu. Cũng từ ý sanh thân.

Ý sanh thân cũng được gọi là yoga,một ý khác trong ý sanh thân. Cũng là kiếm đạo nhật bản,cũng là ý trà đạo,các SAMURAI,ý chí quật cường.

Không phải đâu đâu phật cũng là chí tôn,nhưng trong tiềm thức ẩn chứa phật môn.Thái cực quyền cũng ẩn chứa ý sanh thân. (tha thứ dừng đánh tôi vì tôi không biết vỏ thuật ).
Dầu thủy thượng phi hành,thiết bố sam,thiết hỏa trảo,bạch cốt trảo. Thậm chí bùa chú cao xa cũng từ ý sanh.

Ý có thể tạo thân vô hình. Trên đó,ý chuyển xoay ngủ hành. Và tùy ý,hành giả trở nên nhân vật lạ lùng.( không tuyên giảng ,chỉ phân tích khoa học).
Ý với nước và tiến sĩ nhật bản đã thử nghiệm : tích cực và tiêu cực

Cơ thể yếu đuối không có ý mạnh mẽ. 
Các nhà lạt ma có thể trụ trên hymalaya.

Những người có ý mạnh mẽ,họ gát mọi chuyện và chỉ một đường đi.Tôi tôn sùng phật,chỉ nêu một chuyện trong kinh pháp hoa mà thôi : tam muội nhạo :ý sanh thân.

Không khó hiểu. Nếu bạn dùng ý từ, (tâm là đủ thiện ác ) như quan âm. Bạn đang bố thí ,thí vô úy,và khi cử động chân tay,bạn tức khắc nhập vào tam muội : thí vô úy. Cơ thể tức khắc nhẹ nhàng dầu bạn đang mang tật bệnh.

Nếu bạn có ý làm ma vương. Phải giết kẻ khác,ý sanh thân cũng đắc nhập tức khắc. Nhưng làm ma vương có nhiều thống khổ trái lòng.

Với kim cang hộ pháp.  Họ chỉ dùng thân hộ pháp.
Khi trong ý phát sinh,cơ thể lập tức biển đổi.

Những nhà võ thuật mô tả các hình tượng chim thú đánh nhau,nhập tâm,khổ rèn luyện và thành những môn võ cao siêu. Các SAMURAI,nhập tâm đạo kiếm sĩ,họ trở thành những cao thủ trong kiếm. Các nhà thuật chú,nhập tâm về bùa chú.Ý bùa chú nhập vào thân người bị trù,khiến mang bệnh. Tất cả,dịch cân kinh cũng từ mô tả các uy mãnh của các bồ tát.

Muốn làm tôn sư trong thái cực quyền không khó,có thể cao siêu hơn 10 lần.Chỉ cần nhập tâm vào dũng sĩ diệt ác ma,từ đó phát sinh thế biến chiêu huyền ảo. Võ thuật từ võ đạo.

Làm bồ tát chỉ trong 1 giây. Lời từ hòa,ánh mắt thân thiện,tâm từ bi,đã là bồ tát rồi.

Người phật tử cầm nắm ý nầy mau chóng thành bồ tát.

Do một ý phát sinh,người bùa chú khổ luyện bằng niềm tin.Cũng do ý

Ý SANH THÂN LÀ MỘT PHÁP KHÓ HIỂU ,KHÓ LÀM.
PHÁP BÌNH THƯỜNG MÀ TỪ ĐÓ ; mọi người an lạc