Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

Tách rời


 Tách rời là trạng thái thiền định cao nhất.Thân và tâm vẫn ngồi nói chuyện bình thường trong lúc uống trà nhưng ...thần thức đã đi xa với tốc độ gấp 10 lần ánh sáng/giây.


Tai của người ấy có thể nghe được âm vọng nơi mình cần biết,mắt có thể nhìn những cảnh tượng mà mình cần biết. Người ấy phân thân thành hóa thân. Và với vận tốc 10 lần ánh sáng,sự ra đi và trở về gần như nhanh hơn 1/2 của giây.

Với vận tốc ấy,nếu nhanh hơn nữa,thì vào ngay trung giới thiên,tức cõi sắc
Người ấy nhớ lại mọi hình ảnh mà mình trải qua,nhưng cãm xúc và : rời bỏ những ác độc xấu xa trong lòng,gát mọi thù hận ray rức,họ chu du thiên hạ một cách vui vẻ,trong lúc thức hoặc ngủ.

Vạn vật hữu sắc theo quán tính di chuyển. Khi tâm tư trong veo,không thể nhìn được hạt bụi nào như một giọt sương tinh khiết,bằng nhãn quan,người ấy thấy rõ sự tách rời,sự nhập một của vạn hữu : song song với nhau 2 thế giới cùng tồn tại ngày đêm

Nếu nơi nào mà ánh sáng mặt trời không chiếu tới ban ngày thì ;tồn tại một thế giới khác .Và trong đêm sâu thẵm,nếu nơi nào mà bóng đêm không thể phủ lấp được thì ; tồn tại một thế giới khác.

Trung giới thiên bao gồm ánh sáng thường không đổi. Vô sắc thiên thì vô hình.

Khi hiểu được và chỉ 1 lần tách ra khỏi tam giới,người ấy là như lai. 

Tách rời là sự buông bỏ tất cả,chỉ còn một mình ta trong cheo leo nơi ghềnh núi ( chỉ là suy nghĩ ). Và tách rời những tâm sự ,tâm ta tự trong veo. Còn một thức xem xét việc đã làm qua,thật ra ta không có tên,và người không tên gọi là tâm như lai.

Dùng tâm như lai ấy xem xét việc mình làm : có lành ,có ác. Thiện ác trừu tượng trong sắc giới nhưng hiện hữu trong dục giới.

Như lai không là phật,nhưng trong phật có như lai
Chúng sinh không là phật,nhưng chúng sinh có như lai.
Phật và chúng sinh không hai. Hèn yếu chi mà không "lập địa thành phật "








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét