Thứ Hai, 22 tháng 2, 2016

Suy nghĩ về tính không


Tâm là hư không. Chứa đựng vô số kỳ tính. Như không gian chứa đựng , chứa đựng tinh tú và rất nhiều ngân hà.

Xem vậy,không thể nói tâm tôi thiện ác. Tâm chứa đựng giửa thiện và ác.Bao gồm các phát minh cao nhất phục vụ nhân sinh,bao gồm các phát minh hủy diệt nhân sinh.

Các uẩn theo đó mà luân sinh,tạo tác ,chấm dứt. Nghiệp báo khổ sở hay thanh cao cũng từ những kỳ tính và hành động phát sinh. Người nuôi ý chí trộm cắp sẽ thành công qua bao kinh nghiệm từng trải. Thế lực đối kháng là pháp luật,người đó phải lâm vào hình phạt tương ứng với lỗi lầm.Tương tự như thế,báo ứng là thế.

Trong một tôn giáo,ai là thầy ? Là kinh văn ,giáo điều. Tất cả kinh văn giáo điều chỉ là thiện. Trong đó ,giáo chủ hay đại tôn sư cũng chỉ là kế thừa.Tôi là người phật giáo.

Sao phải đến giáo chủ hay những chư tăng mà phục lạy,bán thân cho nguy hiểm dọc đường,khổ ải cho những ưu phiền vất vả vì tiền kém. Phải cứu trợ,thì sẵn lòng,quỳ phục lễ lạy có ích chi.

Phung phí vô tưởng cho những suy nghĩ suy nghĩ lầm lạc của các tôn sư. Chỉ cần có nơi thờ tự vừa phải,sự sống vừa phải :kham nhẫn ;thuận theo chính pháp mà tuyên,cần chi trang nghiêm lòe loẹt.
Tôi chỉ nói mạnh dạn về nhà phật. 

Số tiền cúng dường bao nhiêu thì phát lòng từ bi : giúp cho người có chỗ ăn ở an toàn,giúp cho trẻ đang học,tu sửa đường lộ an toàn nội hạt,một phần giúp chính quyền địa phương cây bút và trang vở.Thật sự là cúng dường phật đà,hài hòa.

Riêng thấy,tháp miếu linh hiển cho ai có tiền cúng dường,sự chào đón trân trọng,bỏ qua những người có đạo tâm ,thậm chí họ như kẻ ăn xin khi đến cửa chùa.

( có một lúc thuộc vài năm về trước.  Buồn gia đình tôi uống rượu thật say,lái xe máy đi trong đêm,chưa biết về đâu ? Tôi định vào một chùa để xin làm công quả,hy vọng có chén cơm  ăn ,chỗ nghỉ và thâm nhập phật pháp,vĩnh cách hồng trần.

Họ cho tôi ăn,tất nhiên là cơm chay,nuốt không nổi với bợm nhậu. Tôi xin nghỉ họ không cho,buộc tôi ra khỏi cổng chùa trong khi tôi đang rất cần họ thể hiện sự từ bi qua những khóa tụng niệm thường ngày.Bảo vệ và một phó trụ trì : sân hận như nuốt sống tôi vì lẽ : họ không thông thuộc kinh phật,không ứng xử những tình huống bất ngờ,và căn bản họ không là nhà phật.

Tôi đẩy xe ra bên phải trước cổng chùa,vách tường. Trải tấm áo mưa màu vàng của Cty viễn đông và lặng yên nằm ngủ.Chốc sau thì công an xã châu lăng tìm đến.Tôi dự định,nhậu say mà nằm dưới đất,nhập thổ chết ngay.Chết trước cổng chùa là cao nhất trong thiền định balamat.Tôi cũng nghĩ không phạm luật giao thông trong khi có bia rượu,biết say nằm yên vệ đường,có chết cũng đáng tuyên dương,Và tôi cười trong giấc ngủ.

Phó trụ trì chùa và bảo vệ cùng bao tín đồ đứng sau cửa sắt nhìn tôi,họ hoan hỷ khi thấy người gặp nạn,và ai báo cho công an sở tại ? Tôi không biết công an lúc ấy là ai. Nhưng có người biết tôi. Họ đề nghị tôi lên xe họ và chở về nhà,còn xe thì cũng về nhà.Công an cứ nói : con chở chú về.
Tôi đứng lên hoàn toàn tỉnh táo,còn ngầy ngật chút ít,nhà chùa đối với nhân sinh thế sao ?
Tôi chạy xe,công an bảo : chú chạy nổi không ? con sẽ hộ tống chú về nhà để khỏi đặc nhiệm bắt giử. Trong thiền định sâu mầu,phút giây tôi gạt rượu ra khỏi mình,chính những bùn lầy hôi tanh nầy tạo ra những hoa sen thắm.Kẻ phạm pháp,nhìn người quyết đoán vận số của mình một cách trìu mến. " các em cứ ở lại,đừng lo cho tôi " là tôi nói.

Tôi lái xe đúng luật lệ quy định,và nơi đâu là chốn đổ trong đêm nay ?
Tôi chạy xe lên chùa Chennum. Ngủ qua đêm với những ngôi mộ lạnh trong đêm khuya.Đói ,lạnh ,khát,và không có rượu.Bằng vào thiền định chập chờn,tôi sống qua đêm ấy.

Uống thì uống nước sông,tắm giặt. Mì gói 3k khô khốc.Đi trên đường phải che mặt,tôi không muốn cho ai biết là tôi có cảnh khổ nầy tại tri tôn.Và xót xa cho chùa Long Định,có những cao nhân thánh tăng như thế.
Tôi không là gì trong xã hội :  bợm nhậu,tào lao thiên cơ,nhưng uy tín của tôi là không thể bị khinh miệt đến thế  ! Đối với trụ trì chùa Long Định thưộc xã Châu Lăng huyện tri tôn,hành vi nầy cần chỉnh đốn và khiển trách vì :không có tình người.

Công an quản lý trại giam tử tù vài ngày sau hành quyết : cũng phải biện pháp cứu tử tù,dầu y cố ý tự sát.

Đàng nầy :phật môn thanh tịnh là chùa Long Định xã châu Lăng huyện tri tôn,hành xử một tín tâm sa cơ lỡ vận ,mong nhờ ân phật che chở cho lúc nguy nàn,có xứng đáng là phật tử hay không?

Trong tâm,tôi là người tri tôn,làm ma tri tôn. Vui nói với lãnh đạo là cần chứng cứ nầy.điều tra tội phạm tôn giáo nầy ,chấn chỉnh quyết liệt :mượn đạo tạo đời. Đời họ có gì vinh.

 Tâm như vật chứa,ý như sao trời,Tâm là không,chứa đựng. Như biển các ô uế đều trong xanh.
Tâm không  thể  không dung nạp bất cứ việc gì.Như biển,bao nhiêu cặn bã cũng về biển

Niềm tin phật đà ở trong tôi , Nhưng phải chấn chỉnh lại giáo hội phật giáo việt nam. Một cách nghiêm túc và lâu dài.

Cỗ xưa những cao tăng chân đất. Không màng ăn mặc phù phiếm ,tôn trọng ngợi khen.Không kính mát và xe cộ hạng sang. Họ không ghế cao 4 dm.

Chính phủ đã quá biệt lệ cho nhà phật. Xuất hiện như tình trạng nay tại tri tôn,huyện tri tôn tỉnh an giang

Nhà phật xuất phát từ lòng tôn trọng chúng sinh.Không có chúng sinh lấy đâu ra phật.

 Việc đáng làm nhất là chấn chỉnh tham nhũng phật đà.Và chính phủ phải quyết tâm làm được trong năm nay,theo ý  kiến nhà dân nguyễn văn thành. Là cử tri quốc hội

Tính không là thế








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét