Thứ Ba, 7 tháng 6, 2016
Tĩnh lặng nội tại
Cũng như quá mệt mõi trong lữ hành,chúng ta cần đôi lúc một mình yên lặng nghỉ ngơi.Cũng như quá căng thẳng ,bất ngờ một việc gì đó quá rối bời ,chúng ta cần một chút yên lặng ,cô đơn để các thức lặng yên.
Và thiền định phát xuất từ thức nầy.
Khởi đầu . Khởi đầu thái tử Sỉ đạt ta chỉ quan sát cảnh tang thương của cái khổ về sanh lão bệnh tử. Nhìn vẽ hào quang diễm lệ cung nữ,và sự nhơ nhớp khi cuộc tiệc tàn của vũ nữ mệt mõi ngủ say. Lúc ấy xuất phát : sự vô thường là đây,cái khổ từ đây,là nguyên nhân các khổ sầu,và thái tử muốn tìm nguyên nhân nào dứt được sự khổ nầy.
Xuất phát các việc trên :quan sát,hiểu biết ; gọi là nhãn thức,và nhãn thức chung cùng tâm. Tâm thức,bao gồm các thức của muôn loài. Cần nhớ rằng : tâm chỉ gọi là tâm,vì không bao giờ có tâm mà chỉ có thức.
Thức làm kẻ sơ sinh biết khóc khi khó chịu. Thức làm trẻ em tìm tòi hiểu biết. Thức là cơ sở sự tồn sinh muôn loài,và nó tự huỷ diệt muôn loài. Dầu tĩnh lặng thiền đến vô thức thì, vẫn còn vô số thức vi diệu mà hành giả không thể không lường. Tóm lại thức là nghiệp,như sóng biển không thể suy lường.
Tĩnh lặng nội tại là việc khó làm nhất. Ngồi yên mà sóng dâng cao. Tĩnh tu mà gió thốc vào tâm ta.Thường tâm thường niệm di đà. Chừng vô tri thức làm ma đạo chùa.
Người muốn tĩnh lặng nội tại cần xem thiền luận,các kinh,không hiểu thì đến chùa học hỏi nhưng đừng dự thuyết pháp. Quyết tu học thì đến chùa nghèo nhất,thâm sơn vắng vẻ,tôn kính kinh sách là tôn sư,tôn kính thầy trụ trì,nhưng đừng hao tốn các tín chủ mà gọi xây chùa cao loè loẹt. Phải trồng rau,làm lúa tự nuôi sống,không nhận gia đình chu cấp.
Đó là 1 trong tự tĩnh lặng. Khi sự tĩnh lặng ngấm dần, cho là tại gia , bằng ánh mắt thờ thẩn,người ấy tự thấy cõi đời là vô thường. Khi nhận thấy cõi đời là vô thường thì thức nhận biết linh hoạt.
Tri thức là gì ? Bố thí - trì giới - nhẫn nhục - tinh tấn - thiền định - trí huệ. Trí huệ không là thức sao ?
Thức nầy ở chỗ từ bi. Pháp giải thoát cho muôn loài.
Khác:
Khi thức thông suốt. Giải toả các kiết sử . Người ấy đi lại trong đời một cách tĩnh lặng. Sự quán sát sâu xa,nhận rõ nghiệp quả báo ứng. Thức sâu xa, các âm thanh,hình tướng muôn loài không qua thức. Các thức khác như vị nếm,chạm,mùi hương,ý nghĩ ,các cãm xúc trở thành không .
Thân và tâm người ấy thong dong. Biết phải trả nợ đời thế nào. Biết phải đi về đâu .Biết kết thúc của mình đúng thời. Biết lai sinh là gì. Và tự biết phật pháp là gì
Thức và tâm cùng tồn tại và không gì huỷ diệt.
Thức nội tại và thức bên ngoài tương thông. Thức thức tương thông. Thức tương thông thành nhất thức. Thức theo hành mà phát huy. Pháp là nhất thức. Nhất hành theo pháp gọi là : Nhất hành tam muội.
Tự trong tam muội nầy,các hành giả thấy sự tĩnh lặng nội tâm quý giá thế nào. Không suông kinh văn,nhưng nhạo thuyết kinh văn ,các nghĩa thú vi diệu. Giải thích nghĩa thú kinh văn.
Tự trong a lại da thức,người ấy thuyết kinh trong thâm sơn không người. Không trống kèn,hương khói.
Thuyết kinh không âm thanh,vắng vẻ ,tĩnh mịch. Không có người nghe thuyết.
Thuyết không người nghe thuyết,không âm thanh,không hương khói lễ lạy.
Sự tĩnh lặng nội tại có phước như báo như thế
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét