Thứ Năm, 13 tháng 10, 2016

Vô ngã

  Thực hiện vô ngã là một việc cực kỳ khó khăn. 

Không phải là cắm cúi đọc kinh ,niệm chú cho đến mòn mõi mới đi vào trạng thái vô ngã. Không phải kinh hành đến chóng mặt hoa mắt mới vào trạng thái vô ngã . Khi các thức trong thiền khởi lên ,và chúng ta dùng thức nầy để áp thức nọ là không thể vào trạng thái vô ngã. Cũng không phải thực hành thiền định sâu mầu mà đạt đến vô ngã.

Vô ngã là một thức trong cái gọi là tâm vì không có gì  là tâm. Các thức ấy nhiều như sóng biển lăn tăn trên mặt biển ; biển chứa đựng các lượn sóng ấy trong gương mặt của mình ; nhưng sự chứa đựng ấy chỉ gọi là sóng ,là biển ,không có cái tâm trong đó.
Như vậy ,các thức mà mình cảm nhận được chỉ gọi là thức : không gọi tâm ta đang vui mừng hay bối rối. 

Vô ngã là một thức phát sinh ánh sáng trí tuệ. Tất cả tạo tác từ thức mà sinh ,và từ thức mà diệt. Thức không phải tâm ,tâm thật sự không có. Vô ngã thức là hành thức cao diệu nhất trong các thức. Trong vô ngã thức chứa đựng tất cả như lai ,các phật ,các cõi , bao gồm tất cả chúng sinh ,bao gồm các tạng pháp của phật đà ,hoàn chỉnh một con người tốt đẹp trong xã hội ngày nay.

Nó bao gồm thiên nhản nhỉ thông ,tha tâm và thần túc thông vô hình và hữu hình. Nó không xa ,không gần ,diệu dụng như ý . Vô ngã thức là cái nôi của các thần chú cao viển nhất , một an tịnh tuyệt vời , một trí huệ sâu rộng..thừa bước qua sinh tử luân hồi.

Trong thức ấy , các pháp hành của tất cả đạo tràng thế gian hay các cõi khác như một đoạn phim rõ ràng trước mắt. Nó đi xuyên qua mọi ý nghĩ con người với bản chất thiện. Và trong vô ngã thức ,chúng ta đang sống ở cõi ta bà nầy là thế giới của thiên đường.

Về căn bản ,vô ngã từ tứ đế ,thập nhị duyên ,lục độ mà thành tựu. Như một đòn gánh ,thập nhị duyên gánh tứ đế và lục độ 2 đầu. Vô ngã thức không gánh chi hết ,chỉ quan sát. Vô ngã thức như hải triều , biến động không ngừng ,và phật đà nghìn mắt nghìn tay luôn ở trong đó.

Phổ của thức bao quát vũ trụ . 

Trong vô ngã thức , người thâm nhập không phải cần xây dựng đạo tràng , không thiền định , không giới hạn chay mặn , không giới luật phải hành trì  : họ đạt đến chân thiện mỹ ngay trong đời nầy ,và ; tự biết mình sẽ thành phật.

Tự họ đạt phật tri kiến . 

Những tạo tác kiếp trước thì kiếp nầy mình nhận. Những tạo tác ngay trong hiện tại thì trong kiếp sau ta sẽ nhận. Vô ngã thức phát sinh từ thập nhị nhân duyên . Trong thức chỉ thấy nhàm chán cho nhân sinh tạo nghiệp không lành. Và thức quản lý thân ,các thức khác trong con người của mình theo việc lành. Dần lâu , vô ngã thức là không hai với mọi pháp hành thiện ác . 

Dần lâu ,vô ngã thức xem xét việc làm chính bản thân ,tự quyết định số phận của mình. Và khi thâm nhập vô ngã ,người ấy chính là như lai ,vì sao ?

Làm tất cả mọi việc lành khi có thể, nhìn vào chợ đông ,các hoạt động nhân sinh quanh mình bằng vào sự quan sát : người ấy rút ra kinh nghiệm . Các thức hoạt động một cách tuỳ tiện ,gây cho bao phiền hà. Và vô ngã thức cũng phải TUỲ DUYÊN





Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2016

Tương thông


   Không huệ căn thì không có huệ trí ,hay gọi là trí huệ. Huệ căn bắt nguồn từ tĩnh lặng nội tại và quan sát ,suy ngẩm .

Trước ánh sáng chiếu thẳng, sau lưng chúng ta có cái bóng.  Bóng và hình không hai,pháp  bất nhị
Tâm của chúng ta với tâm vạn vật không sai khác ,vũ trụ tâm cũng thế.
Tâm chúng ta không gọi là tâm ,nó là tàng thức. Dung chứa nghìn muôn thức trong chúng ta gọi là tâm. Thức thức sai biệt,nhân quả báo ứng trùng trùng. Nhân sinh dễ bị rơi ,vạn vật tùy một định mà thành người.

Tâm của chúng ta không gọi là tâm ,nó là tàng thức ,chứa vô số hiểu biết,và không có thức nào ,hoặc các thức lấp đầy tâm. Các thức ấy vô hình,điều khiển cái thân,lục căn,hành vi ,tội phước.

Các thức theo quán tính không tội phước ,thức là không tội phước,dầu nó làm ra tội và dầu nó làm ra phước THỨC TỨC DUYÊN NGHIỆP - DUYÊN NGHIỆP TỨC THỨC 
Sinh ra cái ác,trừng trị cái ác .Sinh ra cái thiện ,lộc cho cái thiện. TÀNG THỨC DIỆU QUANG.

Tàng thức chính như lai. Không đến ,không đi,không trụ vào một chỗ nào ,cảnh giới nào .Vô hình vô tác,diệu tác. Bản thân chúng ta là như lai.

Vì không dám nhận mình là như lai,chúng sinh luôn khổ nạn.Vì không dám nhận mình là bồ tát,chúng sinh vô vàn tai ương.Các bồ tát nương theo thức mà hành thiện ,các như lai chỉ duy một thức quan sát,hiểu rõ luân hồi quả báo của chúng sinh.Phát sinh ra kinh ,các thần chú.

 Khi rời bỏ thân xác,tàng thức hòa nhập vào gió núi mây ngàn.
Khi nhận rõ mình là bồ tát tại thế,các gió ngàn lướt qua ,tâm trí nghìn xưa sống lại trong ý thức,trí thức. Người ấy hiểu mình phải làm gì trong kiếp sống của mình. Cứ thế ,tàng thức như gió ngàn,hết người nầy đến người khác. Tàng thức bao phủ tam giới : dục ,sắc ,vô sắc

Tàng thức có thiện có ác. NHƯNG TÀNG THỨC LÀ QUÁN TÍNH KHÔNG THIỆN ÁC ,CHỈ LÀ QUÁN TÍNH. 

 Tương thông là củng cố cho mình một tần số thích nghi ,bắt được những âm vọng ,những tần số trùng hợp,có lợi ,có hại là do thức định tội. TƯƠNG THÔNG LÀ LUI TRỞ VỀ QUÁ KHỨ HÀNG VẠN NĂM. Cỗ máy của tàng thức của chúng ta.

Tương thông như người trên chiếc thuyền nhỏ ngoài biển khơi , xoáy nước kinh hồn.Có lợi và có hại khi thực hành tương thông

 Bài viết chỉ là kiến thức giả tưởng. Tôi không chịu trách nhiệm khi các bạn thực hành. Chỉ là đọc cho qua thời gian rảnh rổi.





Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

Tàng thức diệu quang



Khi một người luôn có tâm ý lành ,từng học và hiểu lẽ thiện ác báo ứng, họ có tàng thức diệu quang mà chưa hay biết.

Trong  "tĩnh lặng nội tại thức " , họ thấy họ một mình ngồi bình thường trên ghế hay dưới đất. Thấy mình ngồi kiết già hay bán già. Giửa chốn đông người hay am cốc tĩnh mịch. Giửa rừng sâu hay ghềnh đá biển cheo leo. Dưới đáy biển hay ngai vàng lộng lẫy của sắc giới .Di chuyển giửa hư không hay thâm nhập vào địa ngục. 

Thức : vô số thức , vô biên thức. Họ dùng từ bi thức quan sát chung quanh ,bốn phương,thượng hạ các cõi giới. Khi tích tụ từ bi thức đến độ mạnh mẽ như một luồng trốt trong  thức  " tĩnh lặng nội tại " họ tự nói.

Từ sự từ bi của ta. Mạnh mẽ. Khiến cho những nơi ta đi qua, mọi vật được có lòng từ bi. Phải vậy.

Lời nói phát xuất từ nhân đạo , có uy lực như thần chú của một vị phật.

Nhất hành thức song hành pháp giới. Người ấy đi vào pháp giới với câu thần chú trên. Và tự họ nói,không phải tụng niệm các thần chú của ai khác.

Du hí thức khi họ ở đâu tâm từ bi cũng sáng rực. Cuốn hút vi tế pháp hiểu biết tận tường.
Ánh sáng đó chỉ có cõi sắc giới nhìn thấy. Riêng các thức của người đó thật sự hoàn hảo và không lay động

Thứ Ba, 7 tháng 6, 2016

Tĩnh lặng nội tại


 Cũng như quá mệt mõi trong lữ hành,chúng ta cần đôi lúc một mình yên lặng nghỉ ngơi.Cũng như quá căng thẳng ,bất ngờ một việc gì đó quá rối bời ,chúng ta cần một chút yên lặng ,cô đơn để các thức lặng yên.
Và thiền định phát xuất từ thức nầy.

Khởi đầu . Khởi đầu thái tử Sỉ đạt ta chỉ quan sát cảnh tang thương của cái khổ về sanh lão bệnh tử. Nhìn vẽ hào quang diễm lệ cung nữ,và sự nhơ nhớp khi cuộc tiệc tàn của vũ nữ mệt mõi ngủ say. Lúc ấy xuất phát : sự vô thường là đây,cái khổ từ đây,là nguyên nhân các khổ sầu,và thái tử muốn tìm nguyên nhân nào dứt được sự khổ nầy.

Xuất phát các việc trên :quan sát,hiểu biết ; gọi là nhãn thức,và nhãn thức chung cùng tâm. Tâm thức,bao gồm các thức của muôn loài.  Cần nhớ rằng : tâm chỉ gọi là tâm,vì không bao giờ có tâm mà chỉ có thức. 

Thức làm kẻ sơ sinh biết khóc khi khó chịu. Thức làm trẻ em tìm tòi hiểu biết. Thức là cơ sở sự tồn sinh muôn loài,và nó tự huỷ diệt muôn loài. Dầu tĩnh lặng thiền đến vô thức thì, vẫn còn vô số thức vi diệu mà hành giả không thể không lường. Tóm lại thức là nghiệp,như sóng biển không thể suy lường.

Tĩnh lặng nội tại là việc khó làm nhất. Ngồi yên mà sóng dâng cao. Tĩnh tu mà gió thốc vào tâm ta.Thường tâm thường niệm di đà. Chừng vô tri thức làm ma đạo chùa.

Người muốn tĩnh lặng nội tại cần xem thiền luận,các kinh,không hiểu thì đến chùa học hỏi nhưng đừng dự thuyết pháp. Quyết tu học thì đến chùa nghèo nhất,thâm sơn vắng vẻ,tôn kính kinh sách là tôn sư,tôn kính thầy trụ trì,nhưng đừng hao tốn các tín chủ mà gọi xây chùa cao loè loẹt. Phải trồng rau,làm lúa tự nuôi sống,không nhận gia đình chu cấp.

Đó là 1 trong tự tĩnh lặng. Khi sự tĩnh lặng ngấm dần, cho là tại gia , bằng ánh mắt thờ thẩn,người ấy tự thấy cõi đời là vô thường. Khi nhận thấy cõi đời là vô thường thì thức nhận biết linh hoạt. 

 Tri thức là gì ? Bố thí - trì giới - nhẫn nhục - tinh tấn - thiền định -  trí huệ. Trí huệ không là thức sao ? 
Thức nầy ở chỗ từ bi. Pháp giải thoát cho muôn loài.

Khác:

Khi thức thông suốt. Giải toả các kiết sử . Người ấy đi lại trong đời một cách tĩnh lặng. Sự quán sát sâu xa,nhận rõ nghiệp quả báo ứng. Thức sâu xa, các âm thanh,hình tướng muôn loài không qua thức. Các thức khác như vị nếm,chạm,mùi hương,ý nghĩ ,các cãm xúc trở thành không .

Thân và tâm người ấy thong dong. Biết phải trả nợ đời thế nào. Biết phải đi về đâu .Biết kết thúc của mình đúng thời. Biết lai sinh là gì. Và tự biết phật pháp là gì

Thức và tâm cùng tồn tại và không gì huỷ diệt.

Thức nội tại và thức bên ngoài tương thông. Thức thức tương thông. Thức tương thông thành nhất thức. Thức theo hành mà phát huy. Pháp là nhất thức. Nhất hành theo pháp gọi là : Nhất hành tam muội. 

Tự trong tam muội nầy,các hành giả thấy sự tĩnh lặng nội tâm quý giá thế nào. Không suông kinh văn,nhưng nhạo thuyết kinh văn ,các nghĩa thú vi diệu. Giải thích nghĩa thú kinh văn.

Tự trong a lại da thức,người ấy thuyết kinh trong thâm sơn không người. Không trống kèn,hương khói.

Thuyết kinh không âm thanh,vắng vẻ ,tĩnh mịch. Không có người nghe thuyết.

Thuyết không người nghe thuyết,không âm thanh,không hương khói lễ lạy.

Sự tĩnh lặng nội tại có phước như báo như thế




Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016

Song hành là nhất hành thức


 Pháp giới là pháp có trong và ngoài vạn hữu.Chúng có tự tính và không tự tính. Nguyên nhân sinh,nguyên nhân diệt,sinh diệt tiếp nối không ngừng nghĩ. 

Pháp giới là vô biên,trên dưới,tám phương không chỗ cùng tận,và không ra khỏi tự tính. Tự tính vô hình hay hữu hình,có tình hay không tình,có tưởng hoặc không tưởng đều không tự gii thoát. Sự giải thoát do chúng sinh có tình tưởng mà hoàn thành.

Pháp giới là vô biên thức,song hành cùng pháp giới là NHẤT HÀNH TAM MUỘI THỨC.

Đạt tam muội nầy cho 3 chữ ; NHẬP ,TRỤ ,THỨC. 
Nhập vào kinh văn,trụ vào quán tính tăng và các lời giải,và nhanh xa lìa để nhập THỨC.

Phải thuộc,tứ đế ,thập nhị duyên, bồ tát đạo các kinh văn khác như pháp hoa và kim cang kinh. Rộng mở kiến thức nhiều kinh văn,hành trì,và phải tuân thủ pháp luật.Không nên xem thường lệnh vua. Phải hiểu sự tự tại của mình,ăn uống đều do nhà nước ban cho.

Nhất hành tam muội thực hành tại gia,không phụ thuộc vào nhà chùa,và không có minh sư nào dạy bảo vì pháp là thầy của tất cả minh sư

Không có công án nào được cho là đề mục bất di dịch,không có hướng dẫn hay quy luật phải làm sao để thiền định. Không bị trị tội về thiền bảng,không có khen ngợi,không có trí cao viễn vì tự nó sẵn có,không thiên đường và địa ngục mà mình nơm nớp bị hù dọa. Tất cả thiên đường ,địa ngục chỉ là ÁC TƯỚNG ĐỊA NGỤC TÂM. Nó tồn tại và không tồn tại theo pháp vô nhị.

Tất cả các pháp chỉ là quán tính,là tính ở trong tâm.Tâm là không CHỈ GỌI LÀ TÂM.
Vậy ra,vạn hữu hoạt động,tạo tác,tội phước đều do tính chứ không là tâm.và trong vô lượng tính ,có tính xem xét kết tội,có tính khen ngợi. và tính nầy bị tính kia khen ngợi hay kết tội.

Khi lìa xa những gì gọi là tình : khi xem đến đây với lòng chỉ có thức,bạn là như lai rồi. Trong VÔ THƯỢNG CHÍNH ĐẲNG CHÍNH GIÁC : CHỈ CÓ THỨC. Vô ưu thức phân biệt rạch ròi mọi thiện ác,biết rõ nhưng dè dặt vì thân trung ấm có thể chuyển hóa cảnh giới thiên đường hay địa ngục,chỉ biết cầu phúc lành bằng chú đại bi. 

Vì tính đối kháng tính,luận đối kháng luận,sự mê mờ nhân quả (bách trượng văn ),chúng ta không vững ý khi vào lúc lâm chung,và mong chi vào thánh địa hoa sen trong tâm thức mơ cầu.

Như một người giàu có. Người ấy bố thí rất nhiều của cải cho chùa,bố thí như Tu bồ đề thánh giả nhưng . Khi đến lúc lâm chung,người ấy nhớ là có lần tiện tay hái một quả ngon trên cây của người khác mà không xin phép. Thức ấy bị tính kết luận là có tội. Và với tội ấy,người ấy trở lại trần gian với chủ vườn để trả quả. Chủ vườn đã qua đời,và không biết bao nhiêu thời gian. Khi người chủ vườn thác sinh và làm một việc gì đó, cho là vài trăm năm,người mang tội lỗi phải thác sinh và trả nợ cho việc làm của mình.

Khi hết tội lỗi do tính kết tội,người ấy VÔ ƯU

Trong vô ưu,người ấy nhớ lại tiền kiếp đã tạo bao nhiêu phước đức cho nhà phật. Tính tính toán cho biết đã hao tốn cho chùa chiền tháp miếu,bao gạo tiền ,chăn màn : phát sinh hoan hỷ.
Từ hoan hỷ ấy,người ấy thác sinh vào trưởng giả,hưởng hết thọ kiếp cho sự bố thí của mình.
Đó là thức ghi nhớ,và cũng là thuyết luân hồi quả báo không sai.

Pháp giới hiển hiện trong đời sống hàng ngày :là tính của mỗi người và hành vi ,tri thức của từng người. Nếu biệt lập ,không hiểu kinh văn,không tri thức tìm hiểu sâu rộng nhưng cách ly những suy nghĩ không chính chắn : thầy nói vậy,thì làm sao có tri thức giải thoát.  

Từ sự quan sát các tính của mọi người trong xã hội,cái gọi là chân thiện mỹ,cái gọi là phải hành trì thế nào,cái mà thời gian phải làm như thế nào là huyễn mộng vì : phật pháp chỉ là từ bi,sự giải thoát,sự tự do,sự tự tại và tự giải thoát không nương nhờ khuôn mẫu nào phát sinh vượt chính truyền 

Sự quan sát được gọi là song hành. Đi trên một con đường gọi là nhất hành: gọi là nhất hành tam muội dễ hiểu.

Nhất hành thức là nhất hành,tam muội chỉ vào sự kiên cố,thức là sự hiểu biết rạch ròi.

Đi sâu vào thức nầy,người ấy biết tâm kinh và đại chú là gì. Và nhớ là toàn bộ 3 quyển THIỀN LUẬN chỉ sử dụng tâm kinh.

Thiên đường và địa ngục cũng trong ta,nhưng tạo tác thiện ác là không tránh khỏi. 





Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

Như lai


 Như lai là một dạng không hòa nhập,tách rời mọi việc thiện ác. Vô thiện ,bất ác,không chỗ ở ,không chỗ đi,vì vậy gọi là như lai.

Vô thiện  bất ác,chỉ gọi là tâm chứ không phải tâm. Chỉ gọi là như lai chứ không phải như lai.

 Vì là như lai,không khiến cho sinh lòng hoan hỷ khi bố thí. Vì là như lai,không khiến cho đau sầu hay giận uất khi gặp cảnh ngộ tang thương.

 Trí tuệ cao viễn nhất,từ  " nguyên tâm " . Nếu nhìn vào trời đêm,không thể đếm hết sao ; cứ bao nhiêu sao là bấy nhiêu tính khí ,ý niệm con người. Nhìn vào trời đêm ,biết có nhiều sao,lòng biết mà không khởi ra một ý nào thì đó là như lai tạng.Nguyên tâm chứa bấy nhiêu ấy tính khí,ý niệm,và bao trọn cả như lai tạng thức.

Vì là như lai (chỉ là gọi ) ,người ấy hiểu có sinh diệt,có quả báo,có luân hồi,có thiên đường và địa ngục. Vì là như lai,người ấy hiểu : không có thiên đường,không có địa ngục,tất cả do mình : ý sinh cảnh và thân

Lìa xa nghiệp dữ.Họ tuân thủ phép nước để yên ổn sinh sống là điều thứ nhất cần ghi nhớ.Không dùng sự hiểu của mình ,chê nhạo ai,vui chịu khó khăn,tùy thu nhập mà sống,không tranh cãi,xử sự công bình,thiệt thòi chút ít cũng không sao.

Vì không cạnh tranh,họ không có đối thủ cạnh tranh.Vì lòng không ác độc,họ không gặp ác độc.

 Trạng thái ấy,họ bình lặng làm tất cả việc thường ngày mưu sinh,không có buồn vui,chờ ngày chết khi thân xác hết sinh lực. Vô nhập ,bất xuất. Họ tạm trú vào " hư không trụ " "vô trụ xứ ".

Vô nhập bất xuất chúng sinh,lòng họ không có gì phải lay động.Không kẻ thù,không phước báo lành. Họ đi đứng trang nghiêm,và bao nhiêu oai nghi nhà phật có đủ trong đó.

Với trạng thái đó họ tự đạt  "bất thối chuyển " vì sao ?
Sự sinh diệt họ hiểu rõ.Muốn thác sinh cõi nào,tùy vào họ nhờ định lực sâu mầu

Với định lực đó,trung giới thiên,và vô sắc thiên phải cần họ.Trung giới cần trí tuệ bình lặng của họ: có nên ở trung giới hay lìa xa nó và cách nào hoàn mỹ.Trong vô sắc giới thiên cũng cần họ,phải làm gì..

Người ấy tồn tại song song quá khứ và hiện hữu trong một thân xác bình thường,nhưng trí tuệ phân biệt từng chi tiết nhỏ.Người ấy đạt " đại từ bi ". Biết là nhân duyên nào phải hành ,nhân duyên nào phải chấm dứt

Bằng vào cách nghĩ cho là mơ hồ : người ấy thân thể chói sáng đến vô lượng thế giới.

Vô thiện bất ác. Không chỗ đi ,về,tức thị như lai




Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016

Tách rời


 Tách rời là trạng thái thiền định cao nhất.Thân và tâm vẫn ngồi nói chuyện bình thường trong lúc uống trà nhưng ...thần thức đã đi xa với tốc độ gấp 10 lần ánh sáng/giây.


Tai của người ấy có thể nghe được âm vọng nơi mình cần biết,mắt có thể nhìn những cảnh tượng mà mình cần biết. Người ấy phân thân thành hóa thân. Và với vận tốc 10 lần ánh sáng,sự ra đi và trở về gần như nhanh hơn 1/2 của giây.

Với vận tốc ấy,nếu nhanh hơn nữa,thì vào ngay trung giới thiên,tức cõi sắc
Người ấy nhớ lại mọi hình ảnh mà mình trải qua,nhưng cãm xúc và : rời bỏ những ác độc xấu xa trong lòng,gát mọi thù hận ray rức,họ chu du thiên hạ một cách vui vẻ,trong lúc thức hoặc ngủ.

Vạn vật hữu sắc theo quán tính di chuyển. Khi tâm tư trong veo,không thể nhìn được hạt bụi nào như một giọt sương tinh khiết,bằng nhãn quan,người ấy thấy rõ sự tách rời,sự nhập một của vạn hữu : song song với nhau 2 thế giới cùng tồn tại ngày đêm

Nếu nơi nào mà ánh sáng mặt trời không chiếu tới ban ngày thì ;tồn tại một thế giới khác .Và trong đêm sâu thẵm,nếu nơi nào mà bóng đêm không thể phủ lấp được thì ; tồn tại một thế giới khác.

Trung giới thiên bao gồm ánh sáng thường không đổi. Vô sắc thiên thì vô hình.

Khi hiểu được và chỉ 1 lần tách ra khỏi tam giới,người ấy là như lai. 

Tách rời là sự buông bỏ tất cả,chỉ còn một mình ta trong cheo leo nơi ghềnh núi ( chỉ là suy nghĩ ). Và tách rời những tâm sự ,tâm ta tự trong veo. Còn một thức xem xét việc đã làm qua,thật ra ta không có tên,và người không tên gọi là tâm như lai.

Dùng tâm như lai ấy xem xét việc mình làm : có lành ,có ác. Thiện ác trừu tượng trong sắc giới nhưng hiện hữu trong dục giới.

Như lai không là phật,nhưng trong phật có như lai
Chúng sinh không là phật,nhưng chúng sinh có như lai.
Phật và chúng sinh không hai. Hèn yếu chi mà không "lập địa thành phật "