Thứ Năm, 31 tháng 3, 2016
Tách rời
Tách rời là trạng thái thiền định cao nhất.Thân và tâm vẫn ngồi nói chuyện bình thường trong lúc uống trà nhưng ...thần thức đã đi xa với tốc độ gấp 10 lần ánh sáng/giây.
Tai của người ấy có thể nghe được âm vọng nơi mình cần biết,mắt có thể nhìn những cảnh tượng mà mình cần biết. Người ấy phân thân thành hóa thân. Và với vận tốc 10 lần ánh sáng,sự ra đi và trở về gần như nhanh hơn 1/2 của giây.
Với vận tốc ấy,nếu nhanh hơn nữa,thì vào ngay trung giới thiên,tức cõi sắc
Người ấy nhớ lại mọi hình ảnh mà mình trải qua,nhưng cãm xúc và : rời bỏ những ác độc xấu xa trong lòng,gát mọi thù hận ray rức,họ chu du thiên hạ một cách vui vẻ,trong lúc thức hoặc ngủ.
Vạn vật hữu sắc theo quán tính di chuyển. Khi tâm tư trong veo,không thể nhìn được hạt bụi nào như một giọt sương tinh khiết,bằng nhãn quan,người ấy thấy rõ sự tách rời,sự nhập một của vạn hữu : song song với nhau 2 thế giới cùng tồn tại ngày đêm
Nếu nơi nào mà ánh sáng mặt trời không chiếu tới ban ngày thì ;tồn tại một thế giới khác .Và trong đêm sâu thẵm,nếu nơi nào mà bóng đêm không thể phủ lấp được thì ; tồn tại một thế giới khác.
Trung giới thiên bao gồm ánh sáng thường không đổi. Vô sắc thiên thì vô hình.
Khi hiểu được và chỉ 1 lần tách ra khỏi tam giới,người ấy là như lai.
Tách rời là sự buông bỏ tất cả,chỉ còn một mình ta trong cheo leo nơi ghềnh núi ( chỉ là suy nghĩ ). Và tách rời những tâm sự ,tâm ta tự trong veo. Còn một thức xem xét việc đã làm qua,thật ra ta không có tên,và người không tên gọi là tâm như lai.
Dùng tâm như lai ấy xem xét việc mình làm : có lành ,có ác. Thiện ác trừu tượng trong sắc giới nhưng hiện hữu trong dục giới.
Như lai không là phật,nhưng trong phật có như lai
Chúng sinh không là phật,nhưng chúng sinh có như lai.
Phật và chúng sinh không hai. Hèn yếu chi mà không "lập địa thành phật "
Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016
Âm vọng
Sức mạnh của ý chí là không thấy,ảo tưởng.
Ý chí mạnh mẽ đi vào một khung rất nhỏ nhoi,và rất khó đạt.
Ý chí đi vào ;chỉ một hoa sen; người ấy cãm thấy cần học hỏi tiếp tục. Và việc học ấy cho hết đời người ,chỉ lĩnh hội chút ít.
Trong hiểu biết nhỏ nhoi,họ đi từ sự nhìn thấy cấp độ nầy sang cấp độ khác.Từ trí tuệ nầy sang trí tuệ khác,từ mắt nhìn sự vật nầy sang mắt nhìn sự vật khác.Ý chí như tảng băng,còn cái tâm vẫn là không gian.
Tất cả ý chí như vạn vật,vật thể đáy biển,trong hư không như các chủng nấm khó nhìn thấy.Có thể biết 1 phần chủng loại nào đó hoặc bao quát các chủng loại ;nhưng không xác định số trứng trong bụng cá,không thể xác định có bao nhiêu bào tử của từng chủng loại phát tán trong không gian.
Nếu có người tính được tất cả số trứng từng chủng loại cá ,từng con ,từng thời kỳ.
Nếu có người tính được số bào tử các nấm ,từng chủng loại,thì : tính được bao ý nghĩ con người.
Nhưng nếu một người : từ ý chí,nhuộm một màu vàng chói từ bi trong các ý nghĩ của mình,họ là đức phật a di đà.
Tam muội nhạo ,ý sanh thân.
Người ấy tự có phong cách của phật. 32 tướng tốt ,84 vạn oai nghi.
Âm vọng phát ra thuần như nước ngọt mật ong. Lời nghe lọt tai. Thân thể trong sạch chói sáng.
Trong ý niệm ấy; họ đi qua các nhãn và trở thành phật nhãn,nhưng ; phật cũng ở trong cái tâm
Người ấy biết sử dụng âm vọng.Có thể dùng âm ấy nói cho chư phật nghìn vạn năm ánh sáng nghe biết.
Người ấy là phật không hay biết. Chỉ nhớ là phật thuần khiết từ bi
Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016
Man tra
( Tất cả man tra uy lực nhất thời cỗ đại và bây giờ ,cũng nằm trong biển. Biển trong đất,và đất thì ở trong hư không )
Man tra chỉ có uy lực với hư không,nó tác vào tính không,tức ý trong tâm. Tùy vào hấp thu man tra,ý phát khởi,nhập vào tính không là tâm hư không. Và hư không là uy lực mạnh nhất trong vũ trụ.
Các bùa chú lỗ ban,pháp thuật trên thế giới dựa vào man tra,và man tra chỉ là lời nói trong ý nghĩ . Trừ những câu chú mang tính sân hận,giết chóc ,hại người,trù ếm : cũng chẳng được thành công phi trừ dùng cây thuốc hỗ trợ.
Thấn là ý,lời nói là chú :gom lại thần chú. Thần chú oai linh hay không do người tuyên chú. Người tuyên chú lòng thanh thản từ bi thì chú ấy linh hiển.Không dùng thần chú mà mình đặt ra,chống phá ai trong bất kỳ hình thức nào,không gây rối và uy hiếp ai. Thần chú dùng chữa bệnh ,nhưng không vì lợi lộc hay danh dự tự ngã,có thế mới linh hiển
Như chú đại bi. Chú là lời ghi,thần do người đọc. Ai đủ sức chuyển thần vào chú. Ai đủ sức chuyền chú vào thần. Có thể lắm..nhưng bạn đừng thử. Bạn phải có tuổi từ 70 trở lên,xong việc gia đình,và phải có người 50 tuổi hộ mệnh thì đạt được.
Trong chú đại bi ,thuần nhập vào các bậc cao thượng từ bi,dõng mãnh tu học,ngăn ngừa cái ác,phát triển sự thương yêu và bảo bọc chúng sinh.
Khi thân và tâm vắng lặng,người muốn đọc mantra bất kỳ,không chay lạt,hoặc chay lạt :nhưng phải có sức khỏe. Người đó không hiểu họ đọc cái gì,nhưng cốt yếu là lòng từ bi.
Chính giọng đọc,ê a.ngân nga làm người ấy chìm vào a lại da thức. Họ đi vào vô thức.Giọng đọc ngày càng chậm,phều phào,ngắt quảng. Trong vô thức ,họ vào trung thiên thế giới ,gọi là sắc giới.
Tùy vào ý niệm,họ gặp tất cả những gì họ mong ước.Những hình ảnh lạ thường mà trong thế gian họ không thể nhìn thấy.Cái chết lâm sàng.
Khi ấy,trong thời gian chủ định,người hộ mệnh phải đánh thức họ dậy,nếu không họ sẽ chết : vì cuốn hút vào những ảo tưởng. Vì thế,các nhà tu học phải chân đất,không tiền trong mình,đầu không tóc,ăn trưa,không ăn tối. Các nhà tu học ẩn mình trong hang núi lạnh lẽo,chịu cái quạnh hiu, và trong nhiều năm tháng,họ đọc chú.
Chú lúc ấy có thần.Lời đọc là thần chú. Từng ngày,từng tháng,từng năm :khi họ thuần thục,họ là bán sống bán chết.
Ngây ngô,họ thấy a lại da thức hoàn toàn cho chính họ. Họ hiểu việc mình làm từ nhiều kiếp về trước,và cam chịu khổ hình để giải thoát.Tri kiến của a lại da thức làm họ thấm sâu nhân quả luân hồi.Lòng họ lúc ấy bình thản vô ưu. Lúc ấy ngây ngô,nhưng những chất vấn sẽ được giải đáp toàn diện ( không phải sống nhưng không phải chết ) . Họ sống trong thế gian cho hết đời của họ. Chỉ cần có cái ăn để sống :họ thực hiện thí vô úy pháp
Vì là không sống và không chết,họ chỉ quan sát. Không vướng bận sống hay chết :họ tự tại ; và chỉ quan sát nên họ là :QUAN TỰ TẠI
Bồ tát là giác ngộ. Ai cũng là quan tự tại bồ tát khi giác ngộ. Từ đó họ quán chiếu cuộc đời của họ,và ngay phút đó,họ hiểu toàn tâm kinh.
Tất cả kinh văn của phật xuất hiện trên đời chỉ là lời viết. Chỉ gọi là là chú. Khi họ thâm nhập bằng thần lực của mình thì gọi là thần chú. Tất cả thần chú của phật ba đời đều gom lại tâm kinh.
Trong tâm kinh không đề cập quán thế âm bồ tát,chỉ nêu :QUAN TỰ TẠI BỒ TÁT
Chỉ khi mình tự tại,chỉ còn sự nhận biết và không xúc cãm cảnh vật,âm thanh,thì chính mình là quan tự tại.
Khi thực hiện được tất cả các công việc trên , lời chúc lành của những bậc như thế là : man tra
Man tra thế là tự tính không. Nó thu nhận những tinh hoa ,ảo diệu của hư không, họ tự biết khi tuyên đọc một lời gì,nó có uy lực tức khắc. Một người trong sạch,họ thu được năng lượng vũ trụ.
Tôi chỉ nói cách mình là bình thường mộ đạo,thành bồ tát do công sức của mình bằng mantra
Cảnh báo chưa 70 tuổi thì đừng làm,bạn sẽ có lỗi với gia đình và tổ quốc
Man tra chỉ có uy lực với hư không,nó tác vào tính không,tức ý trong tâm. Tùy vào hấp thu man tra,ý phát khởi,nhập vào tính không là tâm hư không. Và hư không là uy lực mạnh nhất trong vũ trụ.
Các bùa chú lỗ ban,pháp thuật trên thế giới dựa vào man tra,và man tra chỉ là lời nói trong ý nghĩ . Trừ những câu chú mang tính sân hận,giết chóc ,hại người,trù ếm : cũng chẳng được thành công phi trừ dùng cây thuốc hỗ trợ.
Thấn là ý,lời nói là chú :gom lại thần chú. Thần chú oai linh hay không do người tuyên chú. Người tuyên chú lòng thanh thản từ bi thì chú ấy linh hiển.Không dùng thần chú mà mình đặt ra,chống phá ai trong bất kỳ hình thức nào,không gây rối và uy hiếp ai. Thần chú dùng chữa bệnh ,nhưng không vì lợi lộc hay danh dự tự ngã,có thế mới linh hiển
Như chú đại bi. Chú là lời ghi,thần do người đọc. Ai đủ sức chuyển thần vào chú. Ai đủ sức chuyền chú vào thần. Có thể lắm..nhưng bạn đừng thử. Bạn phải có tuổi từ 70 trở lên,xong việc gia đình,và phải có người 50 tuổi hộ mệnh thì đạt được.
Trong chú đại bi ,thuần nhập vào các bậc cao thượng từ bi,dõng mãnh tu học,ngăn ngừa cái ác,phát triển sự thương yêu và bảo bọc chúng sinh.
Khi thân và tâm vắng lặng,người muốn đọc mantra bất kỳ,không chay lạt,hoặc chay lạt :nhưng phải có sức khỏe. Người đó không hiểu họ đọc cái gì,nhưng cốt yếu là lòng từ bi.
Chính giọng đọc,ê a.ngân nga làm người ấy chìm vào a lại da thức. Họ đi vào vô thức.Giọng đọc ngày càng chậm,phều phào,ngắt quảng. Trong vô thức ,họ vào trung thiên thế giới ,gọi là sắc giới.
Tùy vào ý niệm,họ gặp tất cả những gì họ mong ước.Những hình ảnh lạ thường mà trong thế gian họ không thể nhìn thấy.Cái chết lâm sàng.
Khi ấy,trong thời gian chủ định,người hộ mệnh phải đánh thức họ dậy,nếu không họ sẽ chết : vì cuốn hút vào những ảo tưởng. Vì thế,các nhà tu học phải chân đất,không tiền trong mình,đầu không tóc,ăn trưa,không ăn tối. Các nhà tu học ẩn mình trong hang núi lạnh lẽo,chịu cái quạnh hiu, và trong nhiều năm tháng,họ đọc chú.
Chú lúc ấy có thần.Lời đọc là thần chú. Từng ngày,từng tháng,từng năm :khi họ thuần thục,họ là bán sống bán chết.
Ngây ngô,họ thấy a lại da thức hoàn toàn cho chính họ. Họ hiểu việc mình làm từ nhiều kiếp về trước,và cam chịu khổ hình để giải thoát.Tri kiến của a lại da thức làm họ thấm sâu nhân quả luân hồi.Lòng họ lúc ấy bình thản vô ưu. Lúc ấy ngây ngô,nhưng những chất vấn sẽ được giải đáp toàn diện ( không phải sống nhưng không phải chết ) . Họ sống trong thế gian cho hết đời của họ. Chỉ cần có cái ăn để sống :họ thực hiện thí vô úy pháp
Vì là không sống và không chết,họ chỉ quan sát. Không vướng bận sống hay chết :họ tự tại ; và chỉ quan sát nên họ là :QUAN TỰ TẠI
Bồ tát là giác ngộ. Ai cũng là quan tự tại bồ tát khi giác ngộ. Từ đó họ quán chiếu cuộc đời của họ,và ngay phút đó,họ hiểu toàn tâm kinh.
Tất cả kinh văn của phật xuất hiện trên đời chỉ là lời viết. Chỉ gọi là là chú. Khi họ thâm nhập bằng thần lực của mình thì gọi là thần chú. Tất cả thần chú của phật ba đời đều gom lại tâm kinh.
Trong tâm kinh không đề cập quán thế âm bồ tát,chỉ nêu :QUAN TỰ TẠI BỒ TÁT
Chỉ khi mình tự tại,chỉ còn sự nhận biết và không xúc cãm cảnh vật,âm thanh,thì chính mình là quan tự tại.
Khi thực hiện được tất cả các công việc trên , lời chúc lành của những bậc như thế là : man tra
Man tra thế là tự tính không. Nó thu nhận những tinh hoa ,ảo diệu của hư không, họ tự biết khi tuyên đọc một lời gì,nó có uy lực tức khắc. Một người trong sạch,họ thu được năng lượng vũ trụ.
Tôi chỉ nói cách mình là bình thường mộ đạo,thành bồ tát do công sức của mình bằng mantra
Cảnh báo chưa 70 tuổi thì đừng làm,bạn sẽ có lỗi với gia đình và tổ quốc
Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016
Thanh thản và vô ưu khác nhau trời vực
Thanh thản là thoát qua phiền toái có mình trong đó.Vô ưu là thoát mọi phiền phức dầu có là liên quan đến mình.
Trong vô ưu, (hành giả là chỉ định cho một công việc ),hành giả có sức kiên cố lớn. Hành giả thoát qua,và trụ nhập vào một chuyên mục.Tùy vào sự thoát qua hay trụ nhập,Hành giả có tương ứng báo ứng tức khắc hay lâu dài,ít ra là trí nhận biết.
Tranh giành quyền lợi cho mình và hậu duệ ,không sai. Nhưng hành giả khó qua được ray rức về a lại da thức.Tôi nghĩ,a lại da thức khó gạt bỏ,và sự báo ứng luân hồi không thể tránh khỏi.Bậc bồ tát trải qua bao nhiêu kiếp nạn cũng từ a lại da thức.A lại da thức - tàng thức - ,trong bất chợt người ở tuổi 90 nhớ rõ vào từng thời điểm cuộc đời thơ ấu của mình một cách linh hoạt chính xác,cho dù là thiện ác.
Người sắp lìa sự sống, - họ đã chay lạt,làm bao nhiêu phước thiện,an ổn cho con cháu yên ổn,hòa lẫn vào chúng sinh và luôn được tôn trọng. Họ tu thiền định,thông thuộc kinh luật,giử giới trong sạch,cho là như một phật sống. Chính phút vừa chết lâm sàng,khi mọi buộc ràng giửa thể chất và linh hồn (vốn trừu tượng không nhìn thấy ),linh hồn lúc ấy bị lực hấp dẫn tự nhiên kéo hút vào không gian. Linh hồn còn như một sợi chỉ mỏng manh,hoặc là làn sương mỏng còn chưa hẵn rời thân xác.
Khi ở thể không,linh hồn tiếp xúc với không gian. Một lực khó hiểu tái tạo cho linh hồn nhớ lại,xuất hiện lại không gian bất kỳ mà mình tạo tác,nghiệp quả báo ứng phát sinh,linh hồn đi vào giấc mộng thời kỳ ấy. Vì không thân xác,linh hồn như sống lại trong thời gian,vài trăm năm ,vài nghìn năm với giấc mộng ấy. Tất nhiên,nếu linh hồn phạm lỗi,thực sự là tội lỗi thì ;buộc phải trừng phạt. Chính linh hồn tự trừng phạt mình cho đến khi rửa sạch hết tội lỗi mà mình gây ra.Sau khi tự trừng phạt mình,a lại da thức xuất hiện :linh hồn cãm thấy mình trong sạch,nhớ lại những điều lành,phát sinh hoan hỷ trong sạch,Dùng niệm lực tái sinh trong cõi trời hay cõi người.
Khi tái sinh trong kiếp súc vật,kiếp người,a lại da thức là tiềm thức. Tiềm thức mở ra khi huệ nhãn mở ra.Khi huệ nhãn mở ra,chúng ta hiện sinh tồn,xem lại a lại da thức,biết mình làm gì trong vô tận quá khứ.Bậc giác ngộ có thể trải qua những lỗi lầm bằng niệm định kiên cố,nhưng a lại da thức thì không. Bậc bồ tát tùy vào lỗi lầm của mình,phải thác sinh vào kiếp súc sinh,kiếp ma,kiếp quỷ,a tu la,kiếp người. Khi rửa sạch như thế ,đủ hết không còn nợ nào ở mỗi kiếp luân sinh,bồ tát dùng ý mình đi vào trung giới thiên tức sắc giới.
Không biết thời gian bao lâu,bồ tát vào vô sắc giới :nơi không có hình tướng. Tương tự nhau trên mạng :chỉ biết có người nhưng không thể gặp người,giao nhau qua những lời thoại cùa chat.
Từ vô sắc giới,bậc đã giải thoát kiết sử pháp (a lại da thức trong sạch ),bậc giải thoát nhập vào sắc giới,hình tướng hùng dũng trang nghiêm ,hay tuyệt thế hy hữu,có thể thâm nhập vào bất cứ tâm của chúng sinh nào.
Mọi người khi thi hành bố thí hạnh,lòng phải trong sáng,ý niệm vững chãi là lành,chi mong cúng dường nầy an vui cho những người nhận.Không xót xa khi bị mắng nhiếc,khinh bỉ,thậm chí trả ném lại đồ vật vào mặt của mình. Huệ nhựt phá chư ám. Trong bóng tối hay ánh sáng,Quan Âm giúp sức cho hành giả,hành giả là Quan Âm;Quan Âm là hành giả.
Thanh thản chỉ là mẹo trí chuyển hóa cho mình an lành nhất thời.Vô ưu pháp là con đường bồ tát dấn thân.
Hãy bằng ý niệm kiên cường là làm việc thiện,nhận chịu cho mình mọi chê trách,sẵn lòng nhận chịu trách nhiệm của mình,dầu mình không cố ý,đó chính là vô ưu sơ cấp. Bằng vào khả năng trí tuệ,bằng vào tài chính e dặt,cung cấp cho nhân sinh không điều kiện.Bằng vào sức khỏe,sự thông thái tránh hiểm nguy tai nạn ,hãy tự mình " lập địa thành phật " tại gia
Lục tổ xưa còn phải bị chém đầu,chúng ta ai sánh bằng lục tổ.Sơ tổ huệ khả bị trảm,cũng do a lại da thức
Chúng ta sinh ra không tiền cừu hậu hận với ai trong hiện tại.Đường tăng còn 81 nạn,chúng ta còn bao nhiêu tai ách.
Muốn đạt vô ưu thì hãy nuốt trọn bộ kinh pháp hoa. Bằng ý chứ không câu văn,bằng ý niệm lĩnh hội,không là nghiền nát kinh thành bột mà ăn với cháo
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)