Thứ Tư, 18 tháng 5, 2016
Song hành là nhất hành thức
Pháp giới là pháp có trong và ngoài vạn hữu.Chúng có tự tính và không tự tính. Nguyên nhân sinh,nguyên nhân diệt,sinh diệt tiếp nối không ngừng nghĩ.
Pháp giới là vô biên,trên dưới,tám phương không chỗ cùng tận,và không ra khỏi tự tính. Tự tính vô hình hay hữu hình,có tình hay không tình,có tưởng hoặc không tưởng đều không tự giải thoát. Sự giải thoát do chúng sinh có tình tưởng mà hoàn thành.
Pháp giới là vô biên thức,song hành cùng pháp giới là NHẤT HÀNH TAM MUỘI THỨC.
Đạt tam muội nầy cho 3 chữ ; NHẬP ,TRỤ ,THỨC.
Nhập vào kinh văn,trụ vào quán tính tăng và các lời giải,và nhanh xa lìa để nhập THỨC.
Phải thuộc,tứ đế ,thập nhị duyên, bồ tát đạo các kinh văn khác như pháp hoa và kim cang kinh. Rộng mở kiến thức nhiều kinh văn,hành trì,và phải tuân thủ pháp luật.Không nên xem thường lệnh vua. Phải hiểu sự tự tại của mình,ăn uống đều do nhà nước ban cho.
Nhất hành tam muội thực hành tại gia,không phụ thuộc vào nhà chùa,và không có minh sư nào dạy bảo vì pháp là thầy của tất cả minh sư
Không có công án nào được cho là đề mục bất di dịch,không có hướng dẫn hay quy luật phải làm sao để thiền định. Không bị trị tội về thiền bảng,không có khen ngợi,không có trí cao viễn vì tự nó sẵn có,không thiên đường và địa ngục mà mình nơm nớp bị hù dọa. Tất cả thiên đường ,địa ngục chỉ là ÁC TƯỚNG ĐỊA NGỤC TÂM. Nó tồn tại và không tồn tại theo pháp vô nhị.
Tất cả các pháp chỉ là quán tính,là tính ở trong tâm.Tâm là không CHỈ GỌI LÀ TÂM.
Vậy ra,vạn hữu hoạt động,tạo tác,tội phước đều do tính chứ không là tâm.và trong vô lượng tính ,có tính xem xét kết tội,có tính khen ngợi. và tính nầy bị tính kia khen ngợi hay kết tội.
Khi lìa xa những gì gọi là tình : khi xem đến đây với lòng chỉ có thức,bạn là như lai rồi. Trong VÔ THƯỢNG CHÍNH ĐẲNG CHÍNH GIÁC : CHỈ CÓ THỨC. Vô ưu thức phân biệt rạch ròi mọi thiện ác,biết rõ nhưng dè dặt vì thân trung ấm có thể chuyển hóa cảnh giới thiên đường hay địa ngục,chỉ biết cầu phúc lành bằng chú đại bi.
Vì tính đối kháng tính,luận đối kháng luận,sự mê mờ nhân quả (bách trượng văn ),chúng ta không vững ý khi vào lúc lâm chung,và mong chi vào thánh địa hoa sen trong tâm thức mơ cầu.
Như một người giàu có. Người ấy bố thí rất nhiều của cải cho chùa,bố thí như Tu bồ đề thánh giả nhưng . Khi đến lúc lâm chung,người ấy nhớ là có lần tiện tay hái một quả ngon trên cây của người khác mà không xin phép. Thức ấy bị tính kết luận là có tội. Và với tội ấy,người ấy trở lại trần gian với chủ vườn để trả quả. Chủ vườn đã qua đời,và không biết bao nhiêu thời gian. Khi người chủ vườn thác sinh và làm một việc gì đó, cho là vài trăm năm,người mang tội lỗi phải thác sinh và trả nợ cho việc làm của mình.
Khi hết tội lỗi do tính kết tội,người ấy VÔ ƯU
Trong vô ưu,người ấy nhớ lại tiền kiếp đã tạo bao nhiêu phước đức cho nhà phật. Tính tính toán cho biết đã hao tốn cho chùa chiền tháp miếu,bao gạo tiền ,chăn màn : phát sinh hoan hỷ.
Từ hoan hỷ ấy,người ấy thác sinh vào trưởng giả,hưởng hết thọ kiếp cho sự bố thí của mình.
Đó là thức ghi nhớ,và cũng là thuyết luân hồi quả báo không sai.
Pháp giới hiển hiện trong đời sống hàng ngày :là tính của mỗi người và hành vi ,tri thức của từng người. Nếu biệt lập ,không hiểu kinh văn,không tri thức tìm hiểu sâu rộng nhưng cách ly những suy nghĩ không chính chắn : thầy nói vậy,thì làm sao có tri thức giải thoát.
Từ sự quan sát các tính của mọi người trong xã hội,cái gọi là chân thiện mỹ,cái gọi là phải hành trì thế nào,cái mà thời gian phải làm như thế nào là huyễn mộng vì : phật pháp chỉ là từ bi,sự giải thoát,sự tự do,sự tự tại và tự giải thoát không nương nhờ khuôn mẫu nào phát sinh vượt chính truyền
Sự quan sát được gọi là song hành. Đi trên một con đường gọi là nhất hành: gọi là nhất hành tam muội dễ hiểu.
Nhất hành thức là nhất hành,tam muội chỉ vào sự kiên cố,thức là sự hiểu biết rạch ròi.
Đi sâu vào thức nầy,người ấy biết tâm kinh và đại chú là gì. Và nhớ là toàn bộ 3 quyển THIỀN LUẬN chỉ sử dụng tâm kinh.
Thiên đường và địa ngục cũng trong ta,nhưng tạo tác thiện ác là không tránh khỏi.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)